mãi sau này mình mới viết gì đó trên wattpad.
thật ra mình đã có ý định close nơi này từ lâu rồi.
ai biết mình, nhưng thật ra chắc không có ai để ý mấy, là khi nào mình còn hoạt động thì mình sẽ liên tục đổi cover và profile. hiện nay mình đang để hình anh cheol và cover từ ngày fallin flower, tức là mình đã bỏ wattpad được chừng ấy thời gian rồi.
mình cũng đã tắt nút gửi thông báo cho những người theo dõi mình mỗi khi mình đăng những dòng linh tinh này, cũng được một dạo rồi.
lý do duy nhất để thỉnh thoảng mình còn xuất hiện ở đây là vì mình vẫn còn một số bản thảo chưa đăng hết và những truyện mình rất thích ở đây, mình vẫn nhớ và vẫn tìm để đọc lại.
wattpad với mình là một nơi khởi đầu cho niềm đam mê viết lách và đọc fanfic. mình bắt đầu từ ngày còn học cấp hai, đến nay đã được vài năm rồi. nhưng mình thích viết lách theo nghĩa đen cơ, là viết trên trang giấy trắng ấy. mình thích cách từng câu chữ hiện ra dưới ngòi bút và cách mình sẽ giở từng trang giấy ra để xem lại tất cả. mà có lẽ, mình đã không còn dám đặt bút xuống nữa rồi. dạo này khi xem lại những truyện ngày xưa mình viết, mình cảm thấy tại sao ngày ấy mình lại có thể viết nên những câu từ như thế. mà tính mình lại không thích tẩy xóa nhiều, đã viết rồi thì không sửa lại câu cú nữa. nghĩ lại có lẽ do ngày ấy đam mê ấy còn lớn quá, lòng gan dạ đã lấn át cả nỗi sợ khi viết. mình đâu có sợ sẽ viết không hay, sợ viết xấu, sợ viết không đúng ý, sợ không đủ kiên trì và kiên nhẫn để tiếp tục. mình chẳng sợ cái cóc khô gì cả, cho dù plot của mình vô lý và buồn cười đến sợ.
nhưng mà nhờ vậy mình mới viết được những câu chuyện đã phản ánh từng đoạn tâm lý của cuộc đời mình.
nếu cho mình khả năng xóa đi viết lại truyện của mình, mình sẽ không sửa lại bất cứ thứ gì đâu.
mình của ngày xưa ấy hả, mơ mộng lắm, hường phấn lắm, cứ mãi nghĩ về những chuyện thơ thơ thẩn thẩn, những điều mơ hồ.
nhưng sau này chắc do mình biết đến ao3, biết đến những tác giả với văn phong đời thực hơn, với câu chuyện cũng thực hơn...