“xin lỗi cậu, jju à.” woojo ngại ngùng xoa cổ, bả vai tựa lên khung cửa phủ một vệt nước chưa kịp khô. cậu cúi đầu, né tránh ánh mắt của juhoon. “hôm nay seonghyeon bị đau cơ rồi, tớ phải ở với em ấy mới được, để một mình keonho chăm sóc seonghyeon tớ không thấy yên tâm.
sáng mai mình nói tiếp nhé?”
juhoon không nhớ mình có trả lời gì không, kiểu như không sao đâu, hay sáng mai nói cũng được. nhưng hình như anh có gật đầu đồng ý, vì woojo sau đó đã thở phào một hơi, khoé mắt ửng đỏ cong lên. bàn tay đưa lên khẽ chạm vào tóc mai của juhoon trước khi vẫy tay tạm biệt rồi khép cửa phòng lại. juhoon vẫn đứng trước cánh cửa đã đóng, hộp bánh tiramisu đã đủ để hai người ăn trở nên thật nực cười, anh thấy mình cũng trở nên thật nực cười.
juhoon chớp mắt, bỗng nhớ tới cái ôm của seonghyeon và woojo ở góc hành lang tối tăm nọ. seonghyeon một tay ôm lấy eo woojo, tay còn lại ghì lấy cổ người anh luôn ở bên cậu từ những ngày bé. nếu không nhờ ánh đèn mờ phía trên đầu cả hai, juhoon sẽ còn tưởng rằng họ đang hôn nhau.
trong cùng một buổi sáng đó, chính park woojo đã thừa nhận mình đã thích anh từ rất lâu, rất lâu rồi.
juhoon hiếm khi trở nên bối rối, anh thở dài, đáp lại, cậu không thể thích tớ, như vậy là không nên. dáng vẻ tan vỡ của woojo khiến anh cảm nhận được sự sảng khoái và thoả mãn gần như bệnh hoạn. lúc ấy, woojo trông giống hệt với seonghyeon khi bị cậu từ chối một cái hôn nhiều hơn mức bạn bè.
lá thư được giấu dưới gối người trưởng nhóm vào đêm sinh nhật mười sáu tuổi, seonghyeon hỏi rằng tại sao mùa xuân của em sao mãi chẳng đến. nhưng juhoon biết seonghyeon chẳng thể nào ngờ rằng mùa đông của anh vẫn chưa tan.
ừ, cứ vậy đi, ai bảo người đó là park woojo kia chứ.