mt_lev
gót chân hồng đào của martin chạm vào lớp ván gỗ thô cứng, ngay lập tức biến thế giới ráo hoảnh của keonho trở nên ướt đẫm.
gác gỗ ấm áp, ngập mùi parrk woojo, và cái nhớp nháp chỉ thuộc về thiếu niên. ahn keonho ngơ ngẩn vươn tay, giống như bị chàng tiên cá hạt dẻ trước mặt rút mất hồn phách. nó lảo đảo, vấp phải ống quần jeans cạp trễ hai lần trước khi nhào vào lòng tiên cá.
woojo cũng lảo đảo, anh vô thức ôm lấy vai áo ướt đẫm của keonho rồi ngã lên tấm nệm trắng yêu thích của keonho. nhưng keonho thích woojk hơn, điều đó nghĩa là nó sẽ chẳng quan tâm nếu woojo-hạt-dẻ có làm lớp ga trắng sậm màu đi dưới thân thể sũng nước của anh.
tay thằng bé mười sáu tuổi quềnh quàng, ma xui quỷ khiến lại tóm được cẳng chân cũng đang đạp loạn của anh trai. ahn keonho nhìn chằm chập vào đôi chân trắng nõn ửng hồng trong lòng bàn tay, tự hỏi mụ phù thuỷ đã lấy thứ gì từ woojo-xinh-đẹp để đổi cho anh báu vật này (không thể là giọng hát vì woojo vẫn hát quá hay).
nắng không vào được gác gỗ, mẹ của woojo và ba của nó cũng thế, cả hoàng tử và tiên cá đều biết.
thuỷ triều đỏ cuộn lên gò má của tiên cá hạt dẻ, keonho cúi xuống, nó thấy sự đồng thuận trong mắt woojo.
Sinner3211
@ mt_lev thật sự là nếu keonho lớn lên từ những con sóng biển nam nước Ý, và martin mang âm nhạc phóng khoáng của một giấc mơ Mỹ xa xôi đến khuấy động ngôi làng trù phú có những bức tường hoa ti-gôn tím, tôi sẽ......
•
Reply
mt_lev
@Sinner3211 nghĩ tới keonmar là nghĩ tới thằng bé còn đang tuổi ăn tuổi lớn nghịch như giặc, mùa hè, dì họ hàng xa dắt về một người anh từ nhỏ đã sống ở nước ngoài.......... tự nhiên cảm thấy rất call me by your name....... i dont know.......
•
Reply
Sinner3211
@ mt_lev có cái liên kết viển vông mơ mộng gì đó không thể giải thích được giữa keonmar và biển cả ấy, tại sao khí + nước mà lại thành ra ào ạt dạt dào như lòng biển thế nhủy huubuhuuahjujhu
•
Reply