Enes nhìn em suốt, cho đến khi trở về khách sạn, đôi mắt nâu ấy vẫn cứ dõi theo em.
“Cậu.. Ổn chứ?”
Cuối cùng Enes cũng đã chịu buông tay Domi ra khi đã dừng ở trước cửa phòng của em. Cậu dè dặt hỏi, vừa không muốn hỏi vì sợ em đau, và vừa không muốn hỏi vì sợ sẽ nhìn thấy em khóc. Đối với Enes, tiếng khóc của Domi lớn hơn tất thảy, hơn cả sự nghiệp của chính cậu.
“Tớ ổn. Enes…” Dù rất cố gắng, nhưng giọng của Domi vẫn vỡ ra, hệt như trái tim của em lúc này. Đôi mắt xanh biếc ngấn nước, nước mắt chảy dài bên đôi má.
“Là tớ không tốt. Enes ơi phải làm sao đây?”
Dominykas không thể giữ nổi hàng phòng thủ cuối cùng, em nấc lên trong tuyệt vọng, siết chặt lấy Enes rồi không ngừng tự trách móc bản thân. Enes run lên, tuyệt vọng nhìn xuống người thương trong lòng mình. Năm lần bảy lượt, vẫn là khung cảnh đau đớn mà cậu ghét nhất.
“Cậu đừng khóc, không phải lỗi của cậu.” Enes nhẹ nhàng dùng tay nâng đôi má của Domi, hôn lên từng giọt nước mắt nóng hổi không ngừng trào ra từ đôi mắt xanh biếc xinh đẹp của em, “Nhìn tớ, Domi.”
“Dù tớ có phải nói với cậu bao nhiêu lần nữa, thì tớ vẫn sẽ nói. Rằng cậu là Dominykas mà tớ yêu nhất, là Dominykas giỏi giang nhất.”
“Xin cậu, có thể ở lại với tớ vĩnh viễn đời này được không?”