mzhswal

Đối với Gio mà nói, Béc-lin trong mắt em chưa từng đẹp đẽ như vậy. Nhưng em nào có hay chăng, Béc-lin em tưởng chừng sẽ nhung nhớ trong tâm trí, lại là những cử chỉ dịu dàng của người ấy, là một nụ cười ấm áp giữa đêm đông xoá tan cái lạnh buốc cả vào da thịt, là những lần tay đan tay, đôi má em ửng đỏ dưới những hạt tuyết rơi không ngừng. Anh đã chạy đến bên em, quàng lên cần cổ trắng ngần đỏ lên vì lạnh bằng một chiếc khăn len ấm áp, bàn tay của người ấy chạm vào em cũng thật ấm—áp.
          	
          	 Béc-lin trong tâm trí em… Có lẽ từ lâu đã vô tình mang hình dáng anh ấy, khảm sâu vào trong trái tim cứng đầu của chính mình—mà em chẳng hề hay biết.

mzhswal

Đối với Gio mà nói, Béc-lin trong mắt em chưa từng đẹp đẽ như vậy. Nhưng em nào có hay chăng, Béc-lin em tưởng chừng sẽ nhung nhớ trong tâm trí, lại là những cử chỉ dịu dàng của người ấy, là một nụ cười ấm áp giữa đêm đông xoá tan cái lạnh buốc cả vào da thịt, là những lần tay đan tay, đôi má em ửng đỏ dưới những hạt tuyết rơi không ngừng. Anh đã chạy đến bên em, quàng lên cần cổ trắng ngần đỏ lên vì lạnh bằng một chiếc khăn len ấm áp, bàn tay của người ấy chạm vào em cũng thật ấm—áp.
          
           Béc-lin trong tâm trí em… Có lẽ từ lâu đã vô tình mang hình dáng anh ấy, khảm sâu vào trong trái tim cứng đầu của chính mình—mà em chẳng hề hay biết.

dqdqdqdqt

Zeus , Gumayusi , Faker , Keria đã tái hợp ở Asiad 2026 rồi đó , chỉ là thiếu mỗi Oner thui . Còn cổ đã có ý định quay trở lại chưa ?¿

mzhswal

mình luôn mong bản thân sẽ có một lý do để được gặp lại mọi người, điều đó sẽ luôn được đánh đổi bằng việc cả năm—đầy đủ—không thiếu một ai—sẽ gặp lại nhau ở một ngày xuân về nào đó. nhưng mà lần này thì có lẽ lại chưa thể quay lại rồi cảm ơn cổ đã ghé thăm nơi này và vẫn nhớ về mình, mình rất cảm kích đó.
Reply

mzhswal

“Thế Thắng không thích anh hả?”
          
          Quốc Thắng vừa nghe người đang hưởng thụ  trong lòng mình dứt câu thì giật mình buông điện thoại, “Anh đừng có nghe thằng Đức nói tào lao!”
          
          “Nghe gì đâu.” Hoàng Nam lắc đầu, chớp chớp mắt nhìn người nhỏ hơn đang chăm chú vào mình chỉ sau một câu nói. Đương nhiên là anh biết thằng nhóc đường rừng này thích mình cỡ nào, chỉ là anh muốn tự mình xác nhận lại lần nữa.
          
          Hoàng Nam vươn tay một chút đã chạm vào tới đôi má mềm của Quốc Thắng. Anh tiện tay chọt chọt một chút, “Thắng cứ để anh chờ thế này là anh chạy mất đó…”
          
          Người đi rừng lập tức biến sắc, “Ai cho anh chạy mà chạy!!”. Cậu nhóc cũng không vừa gì, véo lại vào đùi anh, “Anh dám chạy lần nào em dám hôn lần đó, đừng có thách em.”
          
          

mzhswal

dcm comeback máng lợn thiệt hả </////3
Reply

mzhswal

Ayan có lẽ không nhận ra, nhưng vào mùa Thu năm ấy trong cái phòng chờ lạnh lẽo ở nhà thi đấu São Paulo, cậu trai với mái tóc xù màu nâu hạt dẻ đã dúi vào tay em một nắm kẹo dâu tây—đôi mắt hổ phách sáng bừng tươi cười toả nắng. Đã vô tình gieo—rắc tương tư trong tâm trí em mất rồi. 

mzhswal

đếm ngược caneion lại từ đầu fr.
Reply

mzhswal

Enes nhìn em suốt, cho đến khi trở về khách sạn, đôi mắt nâu ấy vẫn cứ dõi theo em.
          
          “Cậu.. Ổn chứ?”
          
          Cuối cùng Enes cũng đã chịu buông tay Domi ra khi đã dừng ở trước cửa phòng của em. Cậu dè dặt hỏi, vừa không muốn hỏi vì sợ em đau, và vừa không muốn hỏi vì sợ sẽ nhìn thấy em khóc. Đối với Enes, tiếng khóc của Domi lớn hơn tất thảy, hơn cả sự nghiệp của chính cậu.
          
          “Tớ ổn. Enes…” Dù rất cố gắng, nhưng giọng của Domi vẫn vỡ ra, hệt như trái tim của em lúc này. Đôi mắt xanh biếc ngấn nước, nước mắt chảy dài bên đôi má.
          
          “Là tớ không tốt. Enes ơi phải làm sao đây?”
          Dominykas không thể giữ nổi hàng phòng thủ cuối cùng, em nấc lên trong tuyệt vọng, siết chặt lấy Enes rồi không ngừng tự trách móc bản thân. Enes run lên, tuyệt vọng nhìn xuống người thương trong lòng mình. Năm lần bảy lượt, vẫn là khung cảnh đau đớn mà cậu ghét nhất. 
          
          “Cậu đừng khóc, không phải lỗi của cậu.” Enes nhẹ nhàng dùng tay nâng đôi má của Domi, hôn lên từng giọt nước mắt nóng hổi không ngừng trào ra từ đôi mắt xanh biếc xinh đẹp của em, “Nhìn tớ, Domi.”
          
          “Dù tớ có phải nói với cậu bao nhiêu lần nữa, thì tớ vẫn sẽ nói. Rằng cậu là Dominykas mà tớ yêu nhất, là Dominykas giỏi giang nhất.” 
          
          “Xin cậu, có thể ở lại với tớ vĩnh viễn đời này được không?”
          

mzhswal

lần đầu tiên sau ba năm, mùa hè của mình không có zofgk.
          
          

mzhswal

mình cũng không còn lý do trở lại nơi này nữa, cũng bỏ viết từ rất lâu rồi. ba năm có lẽ nó vẫn là rất lâu, nó hằn sâu vào tâm trí mình đến rỉ máu. hoá ra, ngần ấy thời gian đã gắn liền mình với các em nhiều đến như vậy. đến độ, mình nghĩ mình đã ổn hơn một chút, nhưng mình vẫn ôm khung ảnh của năm người các em và khóc nấc lên mỗi khi đêm về.
Reply

mzhswal

 và nước mắt mình vẫn rơi vì các em ấy. mình vẫn nhớ các em ấy đến tận-cùng-sơ-tâm. 
Reply

mzhswal

mùa hè năm nay không có các em, mình có thêm một vài thứ để làm mùa hè này có phần rực rỡ hơn một chút, dù không đủ để bù đắp khoảng trống mà các em ấy để lại. cảm ơn tiểu ái, cảm ơn txn và zy đã làm mùa hè năm nay của mình đáng nhớ hơn bao giờ hết. không phải là đồ để thay thế, cũng không phải vấn đề chung thuỷ. chỉ là mình có duyên gặp gỡ txn và zy trên đời này, để cùng nhau đi tiếp với mình trên hành trình tiếp theo. vì vậy nên mình mới nói, “chiếu cố nhau thật tốt nhé!”
Reply