tao ước gì bố mẹ tao ly hôn trong bình yên
năm đấy mẹ tao có mấy hành động mất khôn, bố tao năm ngoái cũng thừ nhận đã từng có ý nghĩ muốn giết bỏ mẹ tao nhưng được cô kia ngăn lại
việc cãi vả, gây gổ giữa hai bên, cũng do tao bị bệnh mà ra. nếu tao không bệnh, nếu tao không phải mua thuốc, nếu tao không phải khám định kỳ mỗi tháng, nếu tao không phải phẫu thuật mỗi năm, thì mọi thứ đã không thành ra như vậy
người ta cứ nói, chuyện của cha mẹ - con cái không liên quan, nhưng tao gần như bị kéo vào gần hết những câu chuyện ấy. tao bị bào mòn, tao bị trèn ép như thế nào, để rồi qua bấy nhiêu năm - nó lại ảnh hưởng đến tính cách, lối suy nghĩ và hành động của tao biết bao nhiêu. mỗi lần tao hoảng hốt, mệt mỏi đến phát khóc với những thứ nhỏ nhặt thì em tao lại cho rằng tao đang làm quá. nó biết ít hơn tao rất nhiều, tao ở ngay trung tâm cơn bão còn nó là ở khu vực bị ảnh hưởng nhẹ bởi cơn bão đó. tao cũng thấy may khi nó không phải trải qua những thứ như tao, nhưng tao cũng mong nó có thể thấu hiểu cho tao - chứ đừng nghĩ tao đang làm quá mọi việc hay cần sự chú ý từ người lớn
chuyện của năm đó tuy đã qua, qua lâu lắm rồi, nhưng nó như một cái lỗ sâu hoắm đầy u tối, đầy đáng sợ vẫn luôn tồn tại và găm sâu trong ký ức của tao. nếu được xoá ký ức, tao muốn xoá nhất đoạn thời gian ấy, nó tồi tệ vãi lồn. mỗi lần bỗng sực nhớ ra, tao chỉ muốn chết quách đi cho xong, tao chưa từng kể chi tiết việc đó với bất kỳ ai, tao chưa từng nói những thứ khiến tao nặng lòng cho bất kỳ ai - kể cả người bạn tao cho là thân nhất - tao sợ họ nghĩ xấu mẹ tao, tao sợ họ nghĩ xấu về người nhà của tao (ừ tao vẫn biết đó là người nhà của tao mà), tao sợ họ nghĩ xấu về cả tao - một đứa sinh sống lớn lên trong hoàn cảnh gia đình như vậy liệu có bình thường hay nó bị điên? ừm có thể đấy, nhưng cũng đéo điên đến vậy