nienhoa
Link to CommentCode of ConductWattpad Safety Portal
cuối cùng cũng drop like a song, fanfic bts thứ n mà tui viết=)))) bản thảo viết lâu gòi nhưng hong có edit lại, mà nhiều chương còn viết dở, nhưng fic này khá là tâm đắc nên mí mom thích bts đâu rùi fb tui nhooo
nienhoa
ĐOÁN XEM AI ĐÃ SỬA ĐƯỢC MÁY TÍNH NÀO!!!!
nienhoa
rất muốn drop chương mới nhưng chưa sửa được máy tính =‘))))
nienhoa
đùa=))) máy tính hỏng hoài luôn nhé, ôi sao cứ phải rơi vào mấy lúc cảm hứng dào dạt thế này mới hỏng chứ
nienhoa
thiệt sự anh nick em judy trong normal vibe rất giống thằng cha mihawk và bé perona=))) có lẽ gần đây t bế otp nì quá nên đọc nhiều fic của hai char, xong giờ lậm luôn tính cách của hai char này
thiệt sự thì nick wilde trầm tính chả phải rất cuốn hút hay sao, em judy là kiểu mê trai đẹp đó chời, bật mí nhỏ là em sẽ đu bám anh nick từ đầu tới cuối fic luôn, không những thế t còn định k build nhân vật kiểu người thứ ba chen chân dô nữa, nói chung khả năng cao triển fic ngọt trừ khi tâm trạng t tệ đi khi có điểm thi. tới khúc đó t đau khổ là reader cũng đau khổ theo luôn=))))
nienhoa
@-_yuto_kagura_- hehe tui có giải tỉnh rùi ớ, vui thế này thì cứ triển fic ngọt sâu răng thuii
•
Reply
nienhoa
oneshot cáo thỏ trong đêm nay!!!
nienhoa
"tôi chính là hiện diện của tình yêu mà anh dành cho tôi, vậy nếu giờ tôi chết, có phải thứ tình yêu này sẽ mãi mãi biến mất trên đời không? tôi tin rằng luân hồi chuyển kiếp là có tồn tại, bởi đó là thứ duy nhất cho tôi cơ hội gặp lại anh. tôi không thể chết, bởi nếu sau này gặp lại anh ở một nơi khác, trong một thân phận khác, chắc chắn anh sẽ giận tôi lắm vì người anh thương đã không sống một cuộc đời an yên trọn vẹn. nhưng min yoongi anh à, nếu em cứ tiếp tục ngày qua ngày như vậy, em cũng không có được hạnh phúc. đôi chân em không thể di chuyển, không thể đến nơi mà anh đã nằm xuống, cũng không thể đến nơi mà đôi ta từng hò hẹn những năm tháng cũ. và người cũng đã không còn để đáp lại thứ tình yêu này của em nữa rồi."
nienhoa
đùa chớ viết chương h mệt đuyên luôn đó=))) đọc fic của người khác thấy họ viết dài mà còn lứng lừng lưng nữa nên mình cũng nổ idea, văn chương tuôn đầy đầu mà tới lúc ngồi gõ phím nhìn màn hình hỏng biết viết cái gì luôn... định là sẽ tặng followers part 2 của mất kiểm soát mà khả năng là phải delay tiếp vì tui viết chậm quá='))))) bật mí là chương sẽ rơi vào tầm 3k chữ íiiii
nienhoa
hẹ hẹ pick của tui lụm grammy hếc gòiii, hong biết có nên viết fic ăn mừng hong nữa=))) chuyện là vẫn chưa ra viện với máy tính ở nhà nghe nói bị hỏng rùi... hong biết sắp tới về viết fic kiểu gì âyy
nienhoa
"Ai trong làng chả biết hai đứa nó dính nhau như keo dính chuột. Chả là thời đó đứa trẻ con nào cũng như bộ xương khô, quần áo thì lếch thếch rách rưới, có lần quân Mỹ ào vào làng tìm gia đình cán bộ Việt Minh, thực chất là bác của thằng Trọng, tức là anh trai mẹ nó.
Thời điểm ấy, thằng Trọng mới có bảy tuổi, gia đình lại nghèo, vì để qua mặt bọn Mỹ mà nhà nó bay mất cả mấy tạ lúa, đút no cả đám lính Tây ấy mấy tháng thì chúng nó bỏ đi. Cái thân gầy gò của thằng Trọng mà nhất quyết giữ lại thì đúng là chết đói, mẹ nó cắn răng đem gửi con nhờ cậy trưởng làng, thời đói nghèo dân thương nhau nhưng lúa gạo đâu phải đất cát, lời nói thì dễ chứ nuôi thân còn không đủ, làm gì dám nói đến nuôi người ngoài.
Trưởng làng nhìn mẹ thằng Trọng quỳ rạp trước cổng tre, nhìn thằng bé gầy nhom chỉ như một đứa trẻ bốn tuổi. Mắt ông đỏ hoe, lời cự tuyệt đến đầu môi thì con bé Thu chạy ra ôm chân bố:
“Bố ơi, hôm trước con bị lạc ở chợ, là em này dắt con về"
Vậy là thằng Trọng đã sống ở nhà cái Thu mấy tháng, bố nó đi miền Nam từ hồi nó mới lọt lòng, mẹ nó gồng gánh nuôi bọn Tây phè phỡn, ngày mẹ đến đón nó, thân người phụ nữ gầy gộc da bọc xương, cả làng nhìn ai cũng hốc hác vì bao lúa gạo đổ vào cho mẹ nó, lính Mỹ đi qua làng nó gần như bòn rút hết hy vọng sống của đám dân nghèo."
facebook nhắc lại 2 năm trước viết vài dòng ngẫu hứng=))