nophiee_n

mọi người đọc xong đừng lặng im, mình sợ fic dở..

nophiee_n

mình,bị,ngu

nophiee_n

(và mình up mẹ rồi)
Reply

nophiee_n

OII MÌNH KHÙNG QUÁ, mình hơi đắn đo lúc up
Reply

nophiee_n

ai đấy ship koeminz và viết fic hãy trò chuyện với ánh dương, để ánh dương mở mang đầu óc
Reply

nophiee_n

lúc nào mình cũng cố gắng để vượt trội hết, mình muốn người ấy ngước nhìn mình một lần, mình chỉ muốn hét lên rằng “em ở đây nè” nhưng dường như thanh âm của mình chưa bao giờ len lỏi được vào nhịp đập của người ấy.
          
          có lẽ không phải chuyện lớn, nhưng nó đủ là những hòn sỏi nhỏ cứ mãi lách cách trong tim mình.
          
          cũng có lẽ mình luôn phải vờ rằng “ em chẳng để ý gì chị” hay cũng do mình quá nhút nhát, mình chẳng biết nữa, bây giờ phải làm sao?
          
          “ai trong mắt người cũng lấp lánh hơn em.”

nophiee_n

nhiều lúc, em cũng tự hỏi bản thân đã làm gì để để ánh nắng trong người vụt tắt vội hay da thịt người lạnh hơn.
          
          nhưng, em biết bản thân em đã cằn khô nhường nào, em chết chìm trong đống cát bụt của sa mạc, em chới với tìm lấy sự sống trong một tình yêu bạc màu mà vốn dĩ người không định sơn lại, người làm sao, người chẳng màng đến em cho dù trên danh nghĩa ‘là của nhau’ ?
          
          cho nên em không hối hận, em chưa bao giờ cào rách da bản thân khi đã bước đi.

nophiee_n

okay em vui rồi
Reply

nophiee_n

anh đừng thắc mắc vị trí của mình trong lòng em, anh là độc tôn từ trước cho đến bây giờ.
          
          nhưng mà anh ơi, anh có thèm khát ngồi trên đấy đâu, chỉ có em níu giữ mãi vị trí này cho anh, cho đến khi chiếc ghế ấy vỡ vụn.
          
          

nophiee_n

“ xưa nay em cứ nghĩ sau bao lâu ta xa nhau qua cơn đau sẽ lại như mới bắt đầu, như chưa từng là gì của nhau.
          sau mãi đến hôm nay khi đang say trong mưa bay trời trở gió đêm về khoé mắt lại cay, lòng ngập đầy nỗi nhớ anh.”

nophiee_n

người không biết đâu, em đang dối lòng đấy.
          
          em gian dối với bản thân việc em chẳng cần bản tình ca này, chẳng cần một chút ngọt ngào nào từ người.
          
          nhưng khi màn đêm kia cùng ánh trăng chiếu rọi vào lòng em, nỗi đau ngủ quên kia như được đánh thức, khơi gợi em những cái thân thuộc đã bị chôn vùi.
          
          thế nên em chọn cách trốn tránh, vùi mình vào giấc ngủ khi nhân gian đang hân hoan.