nhiều lúc, em cũng tự hỏi bản thân đã làm gì để để ánh nắng trong người vụt tắt vội hay da thịt người lạnh hơn.
nhưng, em biết bản thân em đã cằn khô nhường nào, em chết chìm trong đống cát bụt của sa mạc, em chới với tìm lấy sự sống trong một tình yêu bạc màu mà vốn dĩ người không định sơn lại, người làm sao, người chẳng màng đến em cho dù trên danh nghĩa ‘là của nhau’ ?
cho nên em không hối hận, em chưa bao giờ cào rách da bản thân khi đã bước đi.