npnhan
(Vì quá ghiền Đọa Lạc Thiên Sứ của chị Hyeness_ nên mình up mấy đoạn ấn tượng lên đây vậy, để dành đọc lại trước hôm thi văn. Ai vào thấy thì xem như có duyên, văn phong cô ấy hay tới nổi đọc câu nào t lạnh cứng người câu đó luôn T.T)
Daniel ghét loài người.
Nếu ai đó không chết như một anh hùng thì sẽ sống đủ lâu để chứng kiến bản thân trở thành kẻ ác, và Daniel chính là trường hợp thứ hai. Ngày mới khoác lên đôi cánh trắng muốt ngút ngàn kiêu hãnh, y từng ôm trái tim bao dung thuần khiết, phụng mệnh Chúa Trời bảo vệ tạo vật tâm huyết của Ngài.
Thế nhưng năm tháng chảy trôi đủ để Daniel lâm vào nỗi thất vọng tột cùng khi chứng kiến chúng nhân danh Thượng đế thỏa sức vung đao gươm chém giết, đẩy đồng loại vào cảnh cơ cực lầm than. Mặc lời răn của Chúa, chúng sa chân vào bảy mối tội đầu, khi lâm vào bước đường cùng thì cầu xin cứu rỗi, mục đích không thành lại quay ra than trách Đấng bề trên. Bởi vậy, hễ ai nhắc đến hậu duệ của những kẻ bị đuổi khỏi Thiên đàng, kiểu gì đôi mắt cáo sắc sảo của Daniel cũng ánh lên tia nhìn khinh khi miệt thị, lòng ngầm oán trách Chúa khi vẫn bao dung cho giống loài phản trắc vô ơn.
Không có gan chống đối như Lucifer khuấy đảo đất trời một thuở, song Daniel dần dà chẳng còn mặn mà với nghĩa vụ thiêng liêng. Mặc lời thề dốc trọn tâm can tuân mệnh Chúa, y tự phong bế mình ở vườn Địa đàng trong giấc ngủ trăm năm, coi cứu độ nhân gian là việc làm vô nghĩa, nỗi đau trần thế chẳng phải chuyện của mình.
npnhan
@ npnhan "Em thật sự muốn như vậy, kể cả nếu gia đình không đồng ý, hoặc sau này em không thể đặt chân tới Thiên đàng?"
Yeonjun run rẩy chất vấn, không ngừng nghĩ về câu chuyện của Beomgyu. Y không bị ràng buộc bởi hai tiếng "gia đình", cũng đã giã từ nỗi lưu luyến trời xanh cao vời vợi. Nhưng Soobin thì khác. Gã là người trần mắt thịt, có nhà để về, vẫn chịu sự phán xét của Đấng tối cao sau ngày linh hồn bước sang bên kia thế giới. Cựu thiên thần biết chẳng có nơi nào rộng cửa đón nhận những kẻ bất tuân luật lệ, thế nên y vừa tiếc cho Soobin, vừa lo gã sẽ hối hận vào khoảnh khắc lìa trần. Người tốt như gã xứng đáng được đặt chân lên mảnh đất chỉ có hạnh phúc vĩnh hằng sau ngày xuôi tay nhắm mắt, liệu có đáng đánh đổi vì kẻ phạm tội lưu đày viễn xứ như y?
Soobin ngẩn người. Vài giây sau, gã bật cười.
"Chuyện gia đình cứ để em lo, hãy tin em và đừng lo lắng nhé. Còn thiên đàng ư..."
Nói đến đây, gã nâng cổ tay Yeonjun lên, dịu dàng đặt lên phần mạch máu phập phồng một nụ hôn thành kính.
"Ai cần lên Thiên đàng cơ chứ, khi trong tay em đã có thiên thần?"
•
Reply
npnhan
@ npnhan "Vậy em... em có bao giờ nghĩ là Chúa đã sai không?"
Yeonjun thì thào, cuối cùng cũng trút ra điều canh cánh lâu nay. Trước khi đến gặp Beomgyu, y đã rẽ qua một nhà thờ nhỏ. Lần đầu tiên đối diện với Đấng tối cao mình từng tôn kính kể từ ngày bị trục xuất, thay vì cúi đầu tạ tội, y lại hỏi Ngài thế nào là đúng, là sai.
Đáp lại y chỉ có tiếng gió trời xào xạc. Và đó cũng là lúc Yeonjun nhận ra trên cuộc hành trình nơi đất khách, tự y phải tìm kiếm câu trả lời cho bản thân mình.
"Em là ai mà có tư cách phán xét Chúa Trời?" Beomgyu tặc lưỡi, nhún vai sau vài giây nghĩ ngợi. "Nhưng mỗi người sẽ có suy nghĩ khác nhau. Kẻ sùng kính sẽ xem Thánh Kinh Ngài ban là chân lý. Với người vô thần hoặc theo tôn giáo khác thì chúng chẳng khác gì gió thoảng bên tai. Tương tự, có người xem đồng tính là tội lỗi thì cũng có người ủng hộ quyền bình đẳng, tự do yêu đương của bất kỳ ai. Đức tin là một nhẽ, song không thể phủ nhận sự tiến bộ và văn minh của nhân loại, càng không thể không lên án những kẻ núp bóng Chúa đàn áp các cộng đồng thiểu số chỉ vì họ đi ngược lợi ích và quy tắc chúng đặt ra vì tư lợi. Em kính trọng Chúa nhưng không nghĩ mình sai khi muốn ở bên một người đàn ông nào đó, miễn không phải mối quan hệ ngoài luồng thì tình cảm nào mà chả đẹp đẽ như nhau. Ai cũng chỉ sống một lần, em đã phải đè nén bản thân bao năm, nhìn sắc mặt người khác vì miếng cơm manh áo nên chỉ mong nếu sau này không công thành danh toại thì ít nhất cũng tìm được người yêu thương một cách thật lòng.
Tội lỗi hay không, bị phán xét sau khi chết thế nào em cũng mặc. Còn nếu Chúa thực sự sáng suốt nhân từ như các con chiên ca tụng thì em nghĩ Ngài sẽ dang tay đón nhận tất cả những biến số nơi trần thế, tôn trọng quyền mưu cầu hạnh phúc của tất cả chúng ta."
•
Reply
npnhan
@ npnhan "Là Soobin. Tên tiếng Hàn của tôi," Steve mỉm cười. Gã ngước mắt nhìn trời như đang hồi tưởng về thời tấm bé. "Nhưng chỉ có gia đình hoặc người thân thiết như anh JK mới gọi vậy thôi."
"Soobin..." Daniel lẩm nhẩm. "Từ này có ý nghĩa gì không?"
"Có lần mẹ tôi giải thích hai từ này có nghĩa là 'nổi bật' và 'tỏa sáng'**. Các cụ gửi gắm nhiều kỳ vọng thế mà hồi bé tôi ghét tên mình lắm. Ghét cả diện mạo đậm chất Á Đông, nghĩ vì chúng mà mình khác biệt, người ta mới bắt nạt mình, lúc nào cũng thắc mắc vì sao bố mẹ bắt học tiếng Hàn vừa lằng nhằng vừa khó. Nhưng sau này lớn lên, chứng kiến đồng bào tích cực quảng bá hình ảnh quê hương ra thế giới, những người xung quanh dù nửa đời ở đất khách quê người vẫn cố giữ gìn tiếng nói, trẻ như Taehyun mà đi học nước ngoài vẫn tự hào dùng tên cha sinh mẹ đẻ, tôi mới thấy nỗ lực chối bỏ gốc gác ngu ngốc làm sao, thậm chí hơi tiếc vì giờ chẳng còn mấy người gọi tôi là Soobin nữa."
•
Reply