“Vu Thuật Sư thời nay ai cũng dùng được cái này hả?” Seonghyeon hỏi.
Nghe vậy thì Keonho lại ngẩng mặt lên đầy hãnh diện. “Nố nô nồ, không có chuyện đó đâu. Cả trường này chỉ có duy nhất hai người có thể dùng được loại pháp thuật này thôi, một là giáo viên dạy môn Văn Hoá Pháp Thuật Phương Tây – thầy Jungwon và hai là tôi. Nói cho chú cậu biết, hồi nhỏ ngoài nhận được giấy chiêu mộ từ Linh Miêu của Học Viện Lạc Vu, thì tôi còn nhận được cả thư cú của trường Hogwarts nữa đó. Tối đó tôi nghe tiếng đánh nhau ùm xì đùng ngoài sân sau, ló đầu ra nhìn thử thì gặp một con mèo đen miệng ngậm cuộn giấy và một con cú nâu chân quắp lá thư đang đánh lộn. Tôi can mãi bọn nó mới chịu thôi. Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấy mình vẫn muốn cống hiến cho nước nhà nhiều hơn nên đã từ chối thư mời của Hogwarts để đến học ở Học Viện Lạc Vu, he he.”
Nói đến đây Keonho bật cười, chĩa cây đũa phép lên đầu Seonghyeon rồi hô: “Hoa hoè hoa sói!” Thế là trên đầu cậu lập tức mọc ra một khóm hoa đủ màu.
“Ấyyy, vợ làm cái gì tớ vậy nè!”
Trong lúc Seonghyeon đang rấm rứt đau khổ trước gương thì Keonho nói với dáng điệu tự hào lắm: “Ha ha! Đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy lựa chọn của mình khi đó là đúng đắn, vì cuối cùng ở Học Viện vẫn có dạy môn Văn Hoá Pháp Thuật Phương Tây đây nè, hồi trước mà chọn học ở Hogwarts thì chắc gì đã có cái môn… đại loại như Đại Cương Thuật Pháp Á Đông chứ, đúng không? Cơ mà thật ra, lý do lớn nhất để tôi dứt khoát từ chối Hogwarts hồi trước là tại không biết tiếng Anh, dốt đặc cán mai mà ra nước ngoài học chắc đội sổ quá.”