"thành thực mà nói, nhiều hơn một lần anh mong em ngã xuống hố sâu vạn trượng, trải qua tận cùng của tuyệt vọng, để em biết rằng, rời xa nhau, em sẽ không thể rực rỡ được như khi có anh cạnh bên. khi ấy, em sẽ ấm ức, sẽ nhớ nhung, sẽ luyến tiếc một "anh" đã từng hết lòng kề vai sát cánh với em ở mọi cung đường. lòng keo kiệt và ao ước được đồng cảm những nỗi đau anh phải hứng chịu thúc ép anh có những ý nghĩ điên rồ quả đỗi.
nhưng em biết không, anh yêu em nhiều hơn thế. vì anh sẽ luôn ao ước, nguyện cầu cho em đạt đến vinh quang vô hạn, đứng nơi đỉnh cao thế giới lần nữa ngắm nhìn trời đất rộng lớn mà chúng ta từng cùng nhau thống trị. rồi đến khi em thật sự tắm mình trong vinh quang, anh nhẹ nhõm đến mức linh hồn như muốn rời khỏi cõi đời này.
anh cũng từng la thiếu niên thiên tài, từng kinh qua muôn vàn trận mạt, có được chiến công hiển hách chẳng kém chi ai. anh cho rằng, thật tuyệt vời làm sao khi em vẫn là em, vẫn tắm mình trong pháo giấy cùng lời cổ vũ từ bốn phía vọng lại, vẫn là thiếu niên tài giỏi được ca tụng bởi ngàn tiếng hò reo nơi khán đài rộng lớn. em và anh, chúng ta đều là những hành tinh tuyệt vời và đẹp đẽ nhất. nhưng quỹ đạo khác nhau kéo ta về những phía đối nghịch nhau giữa thiên hà bao la, vô cùng xa xôi và sẽ mãi mãi không thể hội ngộ.
xuân qua hạ tàn thu đến. bước đi vạn dặm trong đêm tối khiến anh quên mất ngày giờ ta đã xa nhau. em không nhìn thấy anh được tạo thành từ các hạt vật chất, cũng chẳng chứng kiến ngày anh lụi tàn thành tro bụi. nhưng anh thì khác, anh đã ở đó từ ngày em sinh ra, và anh cũng sẽ vui vẻ tận hưởng tất cả những hành trình đang chờ đón em phía trước. có lẽ khi mùa đông đến, anh đã chẳng còn ở đây. nhưng xin em hãy cứ là em, tự mình toả sáng giữa vũ trụ ngàn vạn ngôi sao. em hãy nhớ rằng, dù có hoá thành tro bụi lơ lửng, anh cũng vẫn sẽ ở đâu đó nơi tận cùng vũ trụ, đưa mắt dõi theo em ở phía này.
- trích [không bao giờ đăng - fangy và những ngày gió thét gào]