ntvp_fangy

mùa đông đến, giữa những cành cây xơ xác rụng lá trơ trọi chỉ trong một đêm, anh bắt gặp bóng dáng quen thuộc của cậu đang từ phía xa đi lại.
          	
          	và ngay trong khoảnh khắc ấy, hết thảy những khổ đau ba năm qua anh phải gánh chịu cuộn trào trở về, nhấn chìm anh xuống dòng chảy mãnh liệt của nó. đôi mắt nhoè đi vì dòng nước cuộn trào, anh muốn khóc, ngay lúc này, trong lòng cậu, với cái ôm ấm áp, giữa vòng tay rộng lớn, trên đôi vai vững chãy của người anh chờ mong bấy lâu nay.
          	
          	"anh đã rất nhớ em."
          	
          	chia xa chưa từng khiến tình cảm của anh dành cho cậu nhạt phai, mà ngược lại, như bình rượu được ủ lâu đời, như cây con giữa vườn ươm, ngày càng nồng đậm, ngày một mạnh mẽ. để rồi ngày trở lại, anh rốt cuộc cũng hiểu ra bản thân từ lâu đã phó thác con tim này cho người con trai đang đứng đối diện.
          	
          	"anh có muốn trải qua bốn mùa luân chuyển cùng em không?"
          	
          	xuân pha ấm trà bên cây đào nở rộ, hè đến cùng cần câu cá bên dòng suối nhỏ, chào thu với những chiếc lá phong rơi vàng sân nhà, tuyết rơi ngày đông, tay đan nhau, chia sẻ bốn mùa.
          	
          	- [...] by fangy
          	
          	

ntvp_fangy

很想你们。。。
Reply

ntvp_fangy

mùa đông đến, giữa những cành cây xơ xác rụng lá trơ trọi chỉ trong một đêm, anh bắt gặp bóng dáng quen thuộc của cậu đang từ phía xa đi lại.
          
          và ngay trong khoảnh khắc ấy, hết thảy những khổ đau ba năm qua anh phải gánh chịu cuộn trào trở về, nhấn chìm anh xuống dòng chảy mãnh liệt của nó. đôi mắt nhoè đi vì dòng nước cuộn trào, anh muốn khóc, ngay lúc này, trong lòng cậu, với cái ôm ấm áp, giữa vòng tay rộng lớn, trên đôi vai vững chãy của người anh chờ mong bấy lâu nay.
          
          "anh đã rất nhớ em."
          
          chia xa chưa từng khiến tình cảm của anh dành cho cậu nhạt phai, mà ngược lại, như bình rượu được ủ lâu đời, như cây con giữa vườn ươm, ngày càng nồng đậm, ngày một mạnh mẽ. để rồi ngày trở lại, anh rốt cuộc cũng hiểu ra bản thân từ lâu đã phó thác con tim này cho người con trai đang đứng đối diện.
          
          "anh có muốn trải qua bốn mùa luân chuyển cùng em không?"
          
          xuân pha ấm trà bên cây đào nở rộ, hè đến cùng cần câu cá bên dòng suối nhỏ, chào thu với những chiếc lá phong rơi vàng sân nhà, tuyết rơi ngày đông, tay đan nhau, chia sẻ bốn mùa.
          
          - [...] by fangy
          
          

ntvp_fangy

很想你们。。。
Reply

ntvp_fangy

một buổi chiều của rất nhiều năm sau đó, dẫu cho chưa từng gặp lại cậu, nỗi đau trong lòng anh vẫn không hề thuyên giảm.
          
          có lẽ, niềm đau và sự chua xót ngày cậu rời đi bám riết trái tim anh day dẳn nhiều đến thế, phần nào là do chính anh đã ngấm ngầm cho phép điều ấy xảy ra.
          
          chẳng ai can tâm tình nguyện vấn vương hoài một kẻ đã rời đi. nhưng cũng chẳng ai nỡ quên đi những khoảnh khắc hạnh phúc nhất hiếm hoi xuất hiện trong cuộc đời mình. thật tồi tệ khi sự xuất hiện của cậu chính là như thế, vừa đau đớn vừa dịu dàng, là con dao cùn cứa ngược xuôi, cũng lại là viên thuốc đánh bay mọi muộn phiền áp lực, là cơn mưa xối xả như muốn nhấn chìm muôn dân, cũng lại là sự tốt tươi xanh mướt sau khi cây cối được tắm mát.
          
          cả đời này anh chắc chắn cũng sẽ không quên được. vết đau ấy sẽ chỉ như bị phủ một lớp bụi, chẳng may một ngày nọ có cơn gió nhẹ thổi qua, lịch sử sẽ lặp lại, rồi anh sẽ lại tiếp tục ôm lấy nó mà tiếc thương. sau đó thì nó lại "được" bỏ quên, chờ đợi cơn gió tiếp theo đến. một vòng lẩn quẩn tới lui.
          
          anh nói:
          
          "em ơi, tại sao chúng ta lại thành ra thế này?"
          
          nơi phương xa mong gió mang đến anh lời hồi đáp:
          
          "vì chúng ta không còn cách nào để quay đầu."
          
          - [trích không bao giờ được đăng - fangy]

ntvp_fangy

"thành thực mà nói, nhiều hơn một lần anh mong em ngã xuống hố sâu vạn trượng, trải qua tận cùng của tuyệt vọng, để em biết rằng, rời xa nhau, em sẽ không thể rực rỡ được như khi có anh cạnh bên. khi ấy, em sẽ ấm ức, sẽ nhớ nhung, sẽ luyến tiếc một "anh" đã từng hết lòng kề vai sát cánh với em ở mọi cung đường. lòng keo kiệt và ao ước được đồng cảm những nỗi đau anh phải hứng chịu thúc ép anh có những ý nghĩ điên rồ quả đỗi.
          
          nhưng em biết không, anh yêu em nhiều hơn thế. vì anh sẽ luôn ao ước, nguyện cầu cho em đạt đến vinh quang vô hạn, đứng nơi đỉnh cao thế giới lần nữa ngắm nhìn trời đất rộng lớn mà chúng ta từng cùng nhau thống trị. rồi đến khi em thật sự tắm mình trong vinh quang, anh nhẹ nhõm đến mức linh hồn như muốn rời khỏi cõi đời này.
          
          anh cũng từng la thiếu niên thiên tài, từng kinh qua muôn vàn trận mạt, có được chiến công hiển hách chẳng kém chi ai. anh cho rằng, thật tuyệt vời làm sao khi em vẫn là em, vẫn tắm mình trong pháo giấy cùng lời cổ vũ từ bốn phía vọng lại, vẫn là thiếu niên tài giỏi được ca tụng bởi ngàn tiếng hò reo nơi khán đài rộng lớn. em và anh, chúng ta đều là những hành tinh tuyệt vời và đẹp đẽ nhất. nhưng quỹ đạo khác nhau kéo ta về những phía đối nghịch nhau giữa thiên hà bao la, vô cùng xa xôi và sẽ mãi mãi không thể hội ngộ.
          
          xuân qua hạ tàn thu đến. bước đi vạn dặm trong đêm tối khiến anh quên mất ngày giờ ta đã xa nhau. em không nhìn thấy anh được tạo thành từ các hạt vật chất, cũng chẳng chứng kiến ngày anh lụi tàn thành tro bụi. nhưng anh thì khác, anh đã ở đó từ ngày em sinh ra, và anh cũng sẽ vui vẻ tận hưởng tất cả những hành trình đang chờ đón em phía trước. có lẽ khi mùa đông đến, anh đã chẳng còn ở đây. nhưng xin em hãy cứ là em, tự mình toả sáng giữa vũ trụ ngàn vạn ngôi sao. em hãy nhớ rằng, dù có hoá thành tro bụi lơ lửng, anh cũng vẫn sẽ ở đâu đó nơi tận cùng vũ trụ, đưa mắt dõi theo em ở phía này.
          
          - trích [không bao giờ đăng - fangy và những ngày gió thét gào]
          
          

ntvp_fangy

cậu đã định nói gì đó để an ủi người đối diện. bản thân vốn là vị khách từ tương lai không mời mà đến, cậu biết rõ sau hai năm này, một hộp quà to lớn và rực rỡ nhất sẽ chờ đợi bọn họ mở ra tại iceland; nhưng rồi cậu nghĩ lại, quyết định không tiết lộ bất kỳ điều gì. biết trước để làm gì, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, sự bất ngờ sẽ giúp niềm vui tăng thêm bội phần.
          
          cậu nhủ thầm, chỉ cần vượt qua hai năm này thôi, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp, anh hãy kiên nhẫn thêm chút nữa, nhất định phải chờ được em, chờ được "chúng ta" gặp nhau ở thượng hải trong tương lai sau này.
          
          - trích [trans - đã tìm anh rất lâu] không bao giờ được đăng.
          

ntvp_fangy

Nỗi đau thì muôn hình vạn trạng, mỗi ngày một kiểu không ngừng gào nát tươm lòng người.
          
          Người kia nghiêng đầu, ánh nhìn dừng lại nơi đáy mắt anh, hỏi một câu khe khẽ "Lúc bắt đầu tất cả, anh đã dự liệu được chuyện này rồi mà, không phải sao?"
          
          Nói rồi quay lưng bước đi, không chờ, mà dường như chưa từng muốn nghe đáp án. Gió lạnh rít bên tai, cuốn theo mấy cành lá xiêu vẹo.
          
          Tian Ye đứng giữa trời thu, để mặc đừng đợt gió tạt vào người, tiếng thở dài rơi vào thinh không, theo gió mà trôi đi mất, hoá hư vô như chưa từng xuất hiện.
          
          Nếu màn kịch này đã diễn tròn vai đến thế, có chết cũng đừng mong hạ màn.
          
          - trích [không bao giờ đăng - fangy và ngày gió thét gào]

ntvp_fangy

"gió đêm mát mẻ, tóc phác đáo hiền bị gió thổi bay lộn xộn, cậu nghiêng đầu nhìn điền dã đang giơ điện thoại chụp ảnh, chỉ cảm thấy thế giới quá đỗi yên tĩnh.
          điền dã đến đột ngột, lúc đi cũng vội vàng, không qua mấy ngày đã nói mình đã mua xong vé máy bay, hôm sau sẽ về nước. phác đáo hiền ngẩn ra, chỉ đáp "ừm".
          tại sao lại đến hàn quốc, điền dã?
          park dohyeon rất muốn hỏi, nhưng lại sợ nhận được đáp án không như mong đợi.
          anh không thể cứ trao cho em một mùa hè rồi lại đập vỡ nó, anh không thể cứ để em sống với những hồi ức rồi cũng sẽ tan biến. anh không thể cứ đến, rồi lại đi, không có lý do cũng không có kết quả. hôn em hoặc là giết em đi. có kết thúc thì mới có chương mới, câu chuyện mà viết hoài chẳng xong đoạn kết thì vĩnh viễn sao có thể lật sang trang khác?
          như nhiều năm trước, park dohyeon đeo ba lô, một mình lên máy bay, cậu im lặng, điền dã nở cười, tuyệt nhiên không nói tạm biệt; cũng như lúc này, park dohyeon đưa điền dã ra sân bay, giúp đối phương đeo ba lô đựng đồ ăn vặt và đặc sản, nói những lời không quan trọng như thuốc say máy bay ở đâu, hành lý có quá cân không; điền dã vẫn như thường lệ, lúc kéo hành lý thì xoay người, vẫn nói với cậu rằng: hôm nào đến trung quốc chơi nha, đáo hiền.
          không ai mở miệng nói tạm biệt trước, nên park dohyeon cũng im lặng.
          và park dohyeon đứng đó, vẫn không nhận được một nụ hôn hay một vết dao đâm nào.
          vậy là câu chuyện vẫn sẽ còn tiếp tục - điền dã sẽ lại đến hàn quốc, cậu cũng sẽ lại đến trung quốc, mối quan hệ sẽ cứ như vậy: như tơ sen trên ngó sen đã gãy làm đôi; như mồ hôi nhớp nháp và áo phông dán chặt vào lưng; như kem tan chảy và mưa rào mùa hè; như dòng nước, róc rách trôi.
          nếu đã không thể đảm bảo mình có được một kết thúc truyện cổ tích tốt đẹp, vậy thì em nguyện ý sống mãi trong thứ cổ tích đẹp đẽ động lòng người ấy mãi mãi.
          ánh mặt trời lặn bên trời chậm rãi khuất sau bóng cây đen kịt, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt lưu trên bầu trời u ám.
          mùa hè sắp kết thúc rồi."
          - trích 皎皎 by @/container via lofter

ntvp_fangy

trùng phùng, ly biệt gì đó, nếu không phải là vì khắc khoải chờ mong, vốn dĩ sẽ không đau lòng đến thế.
          
          mình không cam lòng khi mọi chuyện giữa bọn họ dường như đã khép lại từ lâu rồi, chỉ còn lại mình ngồi đây đao đáo ngày cũ. "không cam lòng" chính là đang miêu tả một sự mong chờ bị huỷ hoại, tan biến không vết tích, chỉ còn lại nỗi đau.

ntvp_fangy

mỗi khi nhìn thấy lượt vote mới cho 2 fic giao thừa và chân trời, thật sự vô cùng biết ơn. nhưng cũng tự chột dạ rất nhiều.
          
          vốn dĩ nên là năm mới đều sẽ có fic mới. mấy năm nay lại không như ý nguyện, năm nay không biết thế nào, chỉ muốn chúc tất cả may mằn bình an, nếu có duyên chắc chắc sẽ lại chấp bút viết gì đó cho các bạn ấy~

ntvp_fangy

ừ mình lại đang chột dạ rồi này
Reply

ntvp_fangy

con người cần bao lâu để tưởng niệm quá khứ? thành thật mà nói nếu chỉ cần đôi ba dòng chữ cùng một dấu chấm kết thúc là có thể quên đi, như vậy có phải là quá bất công cho một thời rực rỡ rồi không?