oliverbollie

những nỗi buồn này sẽ trôi về đâu khi mà, khi mà, khi mà

oliverbollie

jamil thật dịu dàng thướt tha như con gái (dù thật ra anh xảo trá vô cùng). mình có tâm tưởng anh ngồi lên người mình, tự tay undress và tự tay thả tóc. anh cúi đầu, mang theo làn tóc phủ khắp mặt mình với hương thơm của cát bụi và dầu gội. nghĩ đến thôi là đã ướt bấy nhầy be bét rồi.