Trịnh Vĩnh Khang mơ về nó hàng trăm lần. Rằng một ngày mở mắt và em trở về những ngày trước; mắt khô rang, cổ tay thì nhức nhói, mà, miệng vẫn cười, bên tai là văng vẳng tiếng của Trương Chiêu nhờn nhợt nói:
"Ây dà, Khang thần đúng là Khang thần."
Không thể quay đầu, Trịnh Vĩnh Khang tự nhủ. Dù em ước ao được nhìn thấy anh, được nhìn thấy ta, được nhìn thấy lại tuổi trẻ của mình một lần nữa.
Em sợ, cũng như hàng trăm cơn mơ trước đó, chỉ cần quay đầu lại và mọi thứ sẽ bị hút ngược vào một vùng đen thăm thẳm, nhanh đến nổi, Trịnh Vĩnh Khang chẳng kịp nhìn lấy Trương Chiêu của ngày ấy một lần.