onkerrealdien

gã đã viết cho anh một bức thư, ba dòng, chẳng dài, nhưng đau dai dẳng.
          	
          	“chào em,
          	yêu em,
          	vĩnh biệt.”
          	
          	và cái đêm mà gã hỏi rằng, nếu em hoàn thành nhiệm vụ, tử hình gã thì tệ, chung thân em có thể đến thăm không, và nếu được ân xá thì, nếu hai mươi năm trở ra, gã và em có thể yêu nhau tiếp không, lần này chỉ chậm, và chỉ bình thường thôi, gã hết điên rồi.
          	
          	nhưng bức thư gã gửi đề vĩnh biệt.
          	anh ơi.
          	chưa kịp nghe em đỏng đảnh chỉ ra, hai mươi năm là quá dài để gã vẫn còn yêu ai đó.
          	anh ơi.
          	xin lỗi.
          	xin lỗi vì đã lừa dối anh.
          	anh ơi, vĩnh biệt.

onkerrealdien

gã đã viết cho anh một bức thư, ba dòng, chẳng dài, nhưng đau dai dẳng.
          
          “chào em,
          yêu em,
          vĩnh biệt.”
          
          và cái đêm mà gã hỏi rằng, nếu em hoàn thành nhiệm vụ, tử hình gã thì tệ, chung thân em có thể đến thăm không, và nếu được ân xá thì, nếu hai mươi năm trở ra, gã và em có thể yêu nhau tiếp không, lần này chỉ chậm, và chỉ bình thường thôi, gã hết điên rồi.
          
          nhưng bức thư gã gửi đề vĩnh biệt.
          anh ơi.
          chưa kịp nghe em đỏng đảnh chỉ ra, hai mươi năm là quá dài để gã vẫn còn yêu ai đó.
          anh ơi.
          xin lỗi.
          xin lỗi vì đã lừa dối anh.
          anh ơi, vĩnh biệt.

onkerrealdien

muốn một chương kết thúc bằng việc hai anh ôm nhau đi ngủ nhma nếu v 1 chap 4k chữ hơn mất…hay cắt ra nhỉ

onkerrealdien

- vì sao anh lại trở thành một diễn viên?
          - vì mình đam mê với nghề, từ lâu mình đã biết mình nên làm gì rồi.
          - và, người mình thích đã động viên mình, em cứ kêu mình phải làm diễn viên đi, làm điều mình thích đi, nên mình làm.
          - vậy người đó có đang ở bên dưới theo dõi anh trong lễ nhận giải lần này không ạ?
          - mình vừa mong là có, cũng vừa mong là không, lúc đó em nhỏ hơn mình một tuổi, còn bây giờ, nhỏ hơn mình tận chín tuổi rồi.

conmeotendua

người đây người ở phương xa hảa, saoo chị nỡ
Rispondi

onkerrealdien

@qhoukw em viết draft thui ạ chưa định triển hoàn chỉnhhhh
Rispondi

onkerrealdien

"Anh Huy ăn gì chưa?"
          "Chưa, sao vậy?"
          ...
          "Anh Huy."
          "Ra lấy hủ tiếu nè."
          Bạn có một cuộc gọi từ Nhật Hoàng.
          
          Anh vội vàng chạy ra mở cửa, thấy thằng nhỏ kia đứng đó nhìn mình, bịch hủ tiếu treo vắt vẻo trên tay lái xe.
          - Anh kêu chưa ăn là chạy mua đem qua liền vậy đó hả?
          - Dạ.
          - Chi, rảnh quá, biết cực là gì không, đêm hôm rồi còn chạy đi mua cái này cái kia, em ở nhà cho nó đỡ nguy hiểm.
          Nhật Hoàng phì cười, đưa bịch hủ tiếu cho anh.
          - Còn nóng đó.
          - Được mua cái này cái kia cho người mình thích, cảm giác đó anh Huy tạm chưa hiểu được nhiều như em đâu.
          - Anh không thèm hiểu.
          - Vậy anh ăn, học bài rồi ngủ ngon nha.
          - Em thích anh.
          Thằng nhỏ nói vậy rồi lên vọt ga đi mất, để lại Nguyễn Huy và bịch hủ tiếu đang bắt đầu nguội dần.
          Anh đỏ mặt.
          Đêm hôm ra ngoài nguy hiểm rồi sao.
          Còn nhỏ xíu mà bày đặt.

onkerrealdien

hạ này, bình thường vẫn gần anh và phiền anh nhiều lắm.
          hạ này, sao giờ chẳng thấy đâu.
          hạ, yêu dấu, về với anh một chút.
          nhìn một chút nhìn, đan một chút tay, nghe một chút nghe - lần nữa em nói em thương anh, và nghe ở anh lời anh còn chưa kịp.
          hạ này, biển ơi, nhiệt thành của anh ơi,
          sau này anh sẽ không để lỡ bất kỳ điều gì nữa
          cát ơi, cát đã trượt qua kẽ tay anh rồi
          hoàng ơi - mùa hạ yêu dấu của anh ơi
          về đi
          lần này thôi 
          yêu dấu ơi
          về đi
          lần này thôi
          
          (KHÔNG GẮN VỚI MÙA HÈ YÊU DẤU, TUI SUY THUI)

onkerrealdien

nắng ngang trời, nắng của một đời không quên
Rispondi