Vâng, đó là em. Em sẽ nhắn với người này, ngủ với người kia, và vẫn đi hẹn hò với một người con trai khác. Em tự do lắm, tự do như đại dương.
Có lẽ anh nghĩ em như vậy, khi anh gác lại mọi sự đểu cáng thường thấy, để nhắn với em một tin vào lúc sáng sớm. Khác với mọi khi, anh đã tìm đến em khi bình minh ló dạng, chứ không phải lúc nửa đêm. Mọi người hầu như đều phát điên lúc nửa đêm, nên em vui khi thấy tin nhắn anh vào lúc bảy giờ sáng.
Có lẽ anh đã suy nghĩ điều gì đó, nhưng em sẽ không bao giờ đoán được anh. Mãi đến bây giờ, tức một tháng sau, em mới biết là anh đã nhắn. Thứ lỗi cho em, nhưng anh xứng đáng với những gì đã làm với em.
Hãy suy nghĩ về em đi, giống như lúc em mải mê suy nghĩ về anh nhưng anh chỉ muốn lợi dụng em. Hãy ôm lấy những cảm xúc đó, dù em biết có thể anh nói dối rằng anh yêu em, nhưng cứ ôm lấy đi.
Có lẽ em nghĩ rằng em rất ghét anh, nhưng em lại luôn nhớ đến anh. Anh là một điều rất lạ kỳ đã xuất hiện trong đời em, người khai phá, người sinh sôi thế giới trong em. Nhưng cũng là con quỷ gian dối, lọc lừa. Con quỷ xấu xí.