perperroro
Con người ta luôn đem lại cho chính mình những cảm xúc lạ thường, chẳng biết từ bao giờ những con chữ của tôi lại đi trượt ra khỏi thứ quỹ đạo mà bản thân mình tin là sẽ kéo dài đến khi đầu óc ngưng trệ. Thế nên tôi mới chợt nhận ra, hơn phân nửa những ý tưởng mà tôi còn đang dang dở trong việc cố gắng tìm cách hoàn thành đều có hình bóng của người. Người mà tôi tự nhủ rằng mình không nên nhắn tin, không nên xuất hiện trên bảng tin của người đó, dù đứng trên danh nghĩa chỉ là một người bạn. Thú thật, tôi chẳng có thói quen làm bạn với người cũ, có lẽ cái lúc ấy tôi đã yếu lòng nên mới dùng nó làm cái cớ để được nhìn những bức ảnh và dõi theo hành trình của người. Nhưng càng nhìn tôi càng cảm thấy lạc lõng và lo sợ, tôi nghĩ cái u sầu ấy đã ăn mòn cảm giác của tôi đến nỗi tôi phải nghi hoài bản thân rằng liệu sau lần này tôi có còn nên “yêu” hay không. Để những con chữ lạc lõng ấy cứ thế mà vuột mất khỏi trí tưởng tượng, tôi viết thứ hài kịch lãng mạn về cặp đôi ấy mà lòng tôi chát chúa. Tôi không thể viết khi lòng mình không hạnh phúc.
Mãi đến tận bây giờ, khi mọi thứ đang dần đi vào một guồng quay mới. Khi đọc lại những thứ tình cảm ngô nghê này, tôi vẫn đang cảm thấy lạc lõng và khó lòng mà đặt tay lên viết cho trọn những thứ cảm xúc ấy để mà buông tay. Không còn gì quan trọng nữa rồi, chẳng còn điều gì nữa, tôi sẽ không bao giờ có thể hoàn thành những câu truyện đó mà không góc nhìn của người. Thế nên, tôi đã cho mình move on, không dài dòng và lê thê thêm nữa. Đến đây là kết thúc được rồi.
To once was my dearest friend and lover. I wish you the best. I will seek for the sea on my own.
From perperroro.
perperroro
Tôi chưa hết thích và thương pernut đâu, nhưng mà tôi phải thương cái thân mình trước
•
Reply