phaohoasaotroi

thi thoảng lý trí của em vẫn chẳng hiểu lý do mình yêu anh.
          	
          	ít hay nhiều ấy nhỉ. lý trí vẫn ở đó đánh chuông em mỗi ngày.
          	
          	mà mệt nhỉ anh ơi. yêu người không yêu mình ấy
          	
          	hay là, yêu người có yêu mình, chẳng qua tình yêu ấy chưa đủ lớn để người ta níu em ở lại, cũng không còn đủ nhỏ để thẳng thừng buông bỏ để em được rời đi.
          	
          	lưng chừng
          	
          	em nghĩ em sẽ ghét từ này một thời gian dài mất đi thôi.
          	
          	em vẫn từng sống tốt, vẫn từng mơ mộng suốt những ngày tháng chưa gặp anh.
          	
          	vậy nhưng tại sao bây giờ lại hơi chật vật ấy nhỉ.
          	
          	em không biết tới chừng nào mình thôi truy hỏi điểm kết thúc và nơi bắt đầu cho câu chuyện chúng mình.
          	
          	à, là câu chuyện của anh và em, chúng mình, làm gì có chúng mình.
          	
          	nhỉ.
          	
          	em nghĩ là vào một ngày trời xanh nắng hạ, gió khẽ đưa và thay em hôn nhẹ vào tóc anh, mắt anh.
          	
          	sẽ là ngày gió thay em yêu anh.
          	
          	để em thôi yêu anh nữa.
          	
          	để em được về, lại ngông cuồng, và làm chính em.
          	
          	kiêu hãnh rời đi, che đi vết xước.
          	
          	em vẫn rực rỡ.
          	
          	vì em sẽ chọn rời bỏ
          	
          	trước khi bị bỏ rơi.
          	

phaohoasaotroi

thi thoảng lý trí của em vẫn chẳng hiểu lý do mình yêu anh.
          
          ít hay nhiều ấy nhỉ. lý trí vẫn ở đó đánh chuông em mỗi ngày.
          
          mà mệt nhỉ anh ơi. yêu người không yêu mình ấy
          
          hay là, yêu người có yêu mình, chẳng qua tình yêu ấy chưa đủ lớn để người ta níu em ở lại, cũng không còn đủ nhỏ để thẳng thừng buông bỏ để em được rời đi.
          
          lưng chừng
          
          em nghĩ em sẽ ghét từ này một thời gian dài mất đi thôi.
          
          em vẫn từng sống tốt, vẫn từng mơ mộng suốt những ngày tháng chưa gặp anh.
          
          vậy nhưng tại sao bây giờ lại hơi chật vật ấy nhỉ.
          
          em không biết tới chừng nào mình thôi truy hỏi điểm kết thúc và nơi bắt đầu cho câu chuyện chúng mình.
          
          à, là câu chuyện của anh và em, chúng mình, làm gì có chúng mình.
          
          nhỉ.
          
          em nghĩ là vào một ngày trời xanh nắng hạ, gió khẽ đưa và thay em hôn nhẹ vào tóc anh, mắt anh.
          
          sẽ là ngày gió thay em yêu anh.
          
          để em thôi yêu anh nữa.
          
          để em được về, lại ngông cuồng, và làm chính em.
          
          kiêu hãnh rời đi, che đi vết xước.
          
          em vẫn rực rỡ.
          
          vì em sẽ chọn rời bỏ
          
          trước khi bị bỏ rơi.
          

phaohoasaotroi

em, đừng thay đổi mình vì ai cả.
          
          nếu đó không phải là điều tệ hại, nếu đó là một phần nuôi dưỡng linh hồn em, nếu đó là một phần của tình yêu và sự nhiệt huyết mà em từng trao đi phút đầu.
          
          em, đừng quan tâm người ta nói gì.
          
          em vẫn là em, hoặc là yêu em, hoặc là không gì cả.
          
          em không muốn mình được yêuc nhưng sau cùng mình lại chẳng còn là “em”
          
          Nhỉ?

phaohoasaotroi

Gửi em.
          
          Em hãy là chính em, luôn là chính em.
          
          Non nớt, vụng dại.
          
          Nóng nảy, điên cuồng.
          
          Trong tình yêu không cần phải gồng mình, không cần cố tỏ ra mình trưởng thành, không cần lo lắng, không cần nghĩ suy về ánh nhìn của đối phương.
          
          Bởi người ta yêu em, yêu một em rực rỡ, yêu em phức tạp, yêu em thơ mộng, yêu em lấp lánh, yêu em sâu sắc, yêu em dịu dàng.
          
          Vậy thì cũng phải học cách yêu một em tầm thường và bình thường nhất.
          
          Như cái cách em luôn cố gắng yêu em.

phaohoasaotroi

Ô t nhận ra rồi, chỉ cần t viết ra là t sẽ giải quyết được ovtk của t =))
Ответить

phaohoasaotroi

Hình như cũng lâu, rất lâu rồi mình mới có cảm giác này.
          
          Là cảm giác phát điên vì một người, mất kiểm soát vì một người, nhớ một người, muốn được gần gũi, được ôm, được nhắn tin, được nghe họ nói, được nói họ nghe. Muốn được xoa đầu, được về làm mình thật dịu dàng, được là một người con gái được bao bọc và chở che.
          
          Là muốn biết tất cả về người ấy, chỉ là không dám biết rằng trong lòng người ấy mình rốt cuộc đang ở đâu.
          
          Ôi các bác ơi, tôi là cờ đỏ, mà tôi va vào một cây đỏ hơn rồi.
          
          Ôi thôi chếc! Làm sao để kiểm soát lại cái đống hỗn độn kia trong lòng, trong đầu, vô vàn những suy nghĩ linh tinh, làm sao để tỉnh táo nâng được buông được không kì vọng như những ngày đầu tiên nhỉ.
          
          Tôi muốn được là một người kiểm soát tốt con tim của mình như những ngày trước.
          
          Tôi không muốn phát điên như này, nó khiến tôi cả ngày ngoài nhớ ra thì đ làm được mịe gì cả!
          
          Huhuhu, giải cứu pháo hoa sao trời …

phaohoasaotroi

Mẹ viết ra được là thoải mái hẳn=)) ngta sẽ k tìm dc cái này của tôi kakaka
Ответить