phdtaam07
t mệt quá. nhưng cảm giác không tệ lắm, đã tròn một tháng kể từ khi chia tay rồi. mất đi một người là thói quen khiến thời gian đầu t ngạt thở. t khóc ngày đêm một cách ngungoc, ở nhà hay đi làm cũng khóc. t còn níu kéo tận hai lần và bị từ chối từng ấy lần.
thời gian sau đó thì không phải t nhớ người cũ, mà là bị cái flash back của quá khứ làm phiền. đúng là thứ gietchet chúng ta là kỷ niệm, cứ nhớ đến xong cười ngây ra rồi lại buồn thiu vì hiện thực này t đã không còn người đó nữa. t thấy hối hận quá nhiều thứ, t chủ quan rằng người ta sẽ thích t và yêu thương t vĩnh viễn. rốt cuộc thì những thứ mới mẻ rồi sẽ trở nên mòn cũ.
các reader đừng như t. đừng để mình phải đánh đổi bất cứ thứ gì vì một ai đó không xứng đáng. một tháng đã trôi qua, t cũng không còn muốn níu nữa mà chuyển sang mơ hồ. trước thì t cũng thấy ghét nyc vcl, mà giờ t chẳng còn nhớ mặt người ta nữa...
giờ t đang có một ý tưởng, có lẽ t sẽ viết nó luôn. an ủi chính t. cảm ơn các bạn reader đã đọc những lời này, mong các bạn sẽ tìm thấy người yêu thương các bạn hơn chính các bạn.
AnhThyHunh8
@phdtaam07 cố lên bác nha, mn thứ h chỉ là kỉ niệm, bản thân cậu h hãy sống tốt hơn nhé, đừng khóc nhiều đau mắt đấy!
•
Reply