riedancy

Siu siu siu thích nam chính luôn! Cái kiểu mang bệnh trong người này, vừa bệnh kiều vừa bệnh thần kinh ¯\_(ツ)_/¯ nói chứ ổng kiểu bệnh vì ám ảnh quá khứ, cừu hận quá sâu không thoát ra nổi ấy. Còn thần kinh là tính cách =)))))) mỗi lời nói ra đều cứ trêu trêu ghẹo ghẹo, cợt cợt nhả nhả, đem ý mình biến thành ý người, tự phụ lại tự mãn. Nhưng lúc cấp bách lại vững vàng đáng tin. Có rất nhiều tình tiết mà mình thích trong 109 chương truyện này. Mặc dù truyện tình cảm, nhưng yếu tố chiến tranh cũng được cân bằng. Tình yêu, tình thân và cả sự chính nghĩa, hợp lực đều được thể hiện rõ nét. Mỗi một nhân vật phản diện đều có mặt anh hùng, đều có mặt đáng khen. Song song với đó nam nữ chính cũng không khác nào phản diện. Nhưng chung quy, khi kẻ địch chung của toàn Vân Cảnh ập đến, ai ai cũng một lòng, không chỉ thế còn sẵn lòng chi viện cho kẻ yếu hơn. Có những cảnh thật sự rất cảm động, kiểu những sự hi sinh nho nhỏ nhưng mang ý nghĩa cảm xúc rất tốt.
          	
          	

riedancy

Truyện này không có tag hài hước nhưng có tag U Vô Mệnh :)))) một mình ổng là đủ châm cái lửa hài lên khắp từng chương truyện rồi. Cái giọng văn cứ nga nga nha nha của tác giả vừa dễ thương vừa đùa đùa. Ổng quậy mọi lúc, trừ lúc phát bệnh ra thì lúc nào ổng cũng quậy được. Lại còn đặc biệt tự phụ, nhiều lần phát huy trí tuệ làm vợ phổ cập kiến thức khoa học lại xong thành bóng ma tâm lý luôn. Vợ tán tỉnh ngượng thí mịa là không đỏ mặt không tía tai, chỉ dứt khoác quay đầu vợ sang chỗ khác. Điều duy nhất ở ổng mà các nam chính khác không có là "chấp niệm nửa canh giờ trên giường". Lần đầu tiên, thấy sắp thất thủ là ổng dứt khoác dừng lại... kể chuyện cười và xem giờ ;)???? Mịa có ai lăn giường như ổng không???
          	  
          	  Toàn truyện cũng không có ai là người ác thực sự. Chỉ có người ngu ngốc thật sự thôi. Có nhiều chi tiết được phát triển rất tốt, rất tốt. Mình thường thích các truyện khai thác được lý do xuyên không các kiểu. 
          	  
          	  Nói chung là- đọc mà sợ hết =)))))
          	  
          	  https://mongtruyen.com/xuyen-thanh-bach-nguyet-quang-yeu-menh-ta-cung-vai-ac-he.html?page=1
Reply

riedancy

Siu siu siu thích nam chính luôn! Cái kiểu mang bệnh trong người này, vừa bệnh kiều vừa bệnh thần kinh ¯\_(ツ)_/¯ nói chứ ổng kiểu bệnh vì ám ảnh quá khứ, cừu hận quá sâu không thoát ra nổi ấy. Còn thần kinh là tính cách =)))))) mỗi lời nói ra đều cứ trêu trêu ghẹo ghẹo, cợt cợt nhả nhả, đem ý mình biến thành ý người, tự phụ lại tự mãn. Nhưng lúc cấp bách lại vững vàng đáng tin. Có rất nhiều tình tiết mà mình thích trong 109 chương truyện này. Mặc dù truyện tình cảm, nhưng yếu tố chiến tranh cũng được cân bằng. Tình yêu, tình thân và cả sự chính nghĩa, hợp lực đều được thể hiện rõ nét. Mỗi một nhân vật phản diện đều có mặt anh hùng, đều có mặt đáng khen. Song song với đó nam nữ chính cũng không khác nào phản diện. Nhưng chung quy, khi kẻ địch chung của toàn Vân Cảnh ập đến, ai ai cũng một lòng, không chỉ thế còn sẵn lòng chi viện cho kẻ yếu hơn. Có những cảnh thật sự rất cảm động, kiểu những sự hi sinh nho nhỏ nhưng mang ý nghĩa cảm xúc rất tốt.
          
          

riedancy

Truyện này không có tag hài hước nhưng có tag U Vô Mệnh :)))) một mình ổng là đủ châm cái lửa hài lên khắp từng chương truyện rồi. Cái giọng văn cứ nga nga nha nha của tác giả vừa dễ thương vừa đùa đùa. Ổng quậy mọi lúc, trừ lúc phát bệnh ra thì lúc nào ổng cũng quậy được. Lại còn đặc biệt tự phụ, nhiều lần phát huy trí tuệ làm vợ phổ cập kiến thức khoa học lại xong thành bóng ma tâm lý luôn. Vợ tán tỉnh ngượng thí mịa là không đỏ mặt không tía tai, chỉ dứt khoác quay đầu vợ sang chỗ khác. Điều duy nhất ở ổng mà các nam chính khác không có là "chấp niệm nửa canh giờ trên giường". Lần đầu tiên, thấy sắp thất thủ là ổng dứt khoác dừng lại... kể chuyện cười và xem giờ ;)???? Mịa có ai lăn giường như ổng không???
            
            Toàn truyện cũng không có ai là người ác thực sự. Chỉ có người ngu ngốc thật sự thôi. Có nhiều chi tiết được phát triển rất tốt, rất tốt. Mình thường thích các truyện khai thác được lý do xuyên không các kiểu. 
            
            Nói chung là- đọc mà sợ hết =)))))
            
            https://mongtruyen.com/xuyen-thanh-bach-nguyet-quang-yeu-menh-ta-cung-vai-ac-he.html?page=1
Reply

riedancy

Kiểu sao nhỉ? Thích cái kiểu đối đầu nhau như thế này, mỗi câu nói ra của nhân vật chính đều nhấn nhấn nhá nhá, dùng muôn vàn kế sách để đấu tranh với nhau trong từng lời nói từng hành động. Một câu chuyện hắc bang đấu đá trong cùng một bang hội, nhưng không phải kiểu dí súng vào đầu nhau, mà chỉ là một tiểu thư ương bướng, chưa hiểu sự đời đơn phương ghét bỏ người "anh trai" nửa đường xuất hiện, cướp hết sự quan tâm của mình. Mình thích cái cách tác giả mô tả từng lời nói và hành động đều mang theo dao, châm chọc, châm biếm,... 
          
          Nhưng một điều, cực kì, cực kì thích, đó là nam chính hư hư ảo ảo đã bị cuốn mất tâm can từ lần gặp đầu tiên... Vô tình tự nhiên lại coi cô là đặc biệt. Cãi nhau nhiều đến mức nào, cũng chưa một lần vượt rào, thậm chí đến dùng ngôn ngữ sỉ nhục cũng không có... Trong khi nữ chính chửi ổng thôi rồi luôn-
          
          Kiểu... Bị mê cái tiến triển từ từ, từ từ của nam chính... Rõ ràng là cũng là tuổi thiếu niên mạnh mẽ, nhưng thực sự chưa bao giờ để bản thân đánh mất lý trí làm thương tổn đến cô ấy, kể cả khi anh chẳng nhận được chút ấm áp nào. Nữ chính phải nói cực kì cực kì chậm nhiệt, máu nóng dồn lên não, một câu không hợp là cãi nhau, thời khắc quan trọng còn nói sai cho được,... Nhưng dù ảnh có giận đến đâu, tính toán đủ cách nhắc nhở đến trừng phạt, thì khi mở cửa ra, nhìn vào cô, tất cả nóng nảy đều từ từ dồn nén xuống. Chậm rãi, chờ đợi, đau khổ, mong muốn, nhớ nhung, từng chút một áp chế trong lòng. Mãi đến khi tiếng chuông đồng hồ trăm năm vang lên...
          
          https://mongtruyen.com/san-lua.html?page=1

riedancy

Hmmm, mún đọc một bộ nam nữ chính ở hai đầu chiến tuyến, cái này đạt chuẩn.
          
          Dù tình tiết đôi khi khiến người ta hơi mệt người, nhưng phải công nhận độ ngọt của bộ này vượt mức! Thích nhất là hình tượng: bề ngoài là nam thần esport, dô weibo mới biết này chỉ là thiếu niên nghiện vợ :))))) như thể từ cái ngày được hun má bạn gái (chưa chính thức) lần đầu tiên, anh ta đã sa đà vào con đường nghiện vợ. Vợ nói gì, dù nghi anh vẫn tin. Vợ nhắn tin, dù mệt anh vẫn rep. Tập luyện xong là call video với vợ, trước khi thi đấu là nhắn tin đòi vợ chúc mừng, đi công chuyện cũng không quên tạt sang ôm vợ một cái. Người đàn ông này miệng thì trêu ghẹo nhưng trái tim thiếu niên, rất chừng rất mực, ghẹo đến nỗi độc giả tưởng có thịt ăn rồi ai dè thằng chả chỉ ôm rồi hôn? Vợ giấu giấu diếm diếm cũng không nỡ mắng, chỉ biết hôn rồi ôm rồi làm mặt lạnh. Giận thì giận thật nhưng cũng không nỡ nổi cáu hay động tay động chân một tí ti gì trên người vợ yêu. Lần ra mắt đầu tiên trên sân khấu của vợ đã ôm người ta hun giữa đám đông, khán giả, để lại ấn tượng khó phai. Nam nữ chính nhà khác làm tuyển thủ ra đường nắm tay cũng sợ bị phát hiện, bị chụp trộm, còn anh ta hôn thẳng trên sân khấu chung kết như sợ người ta không thấy, không biết, không chụp được. 
          
          Túm cái quần: Weibo tuyển thủ esport mà tưởng nhật ký tình yêu.
          
          https://www.52shuku.net/yanqing/b/bjM21.html

riedancy

Đừng... chưa đọc xong, không dám đọc, không muốn đối diện... Tôi thậm chí đã đổi cái ghi chú về tên truyện trong danh mục riêng thành "Hạ An Viễn sống lại đi..."
          
          Văn phong ổn, tình tiết tốt, game tự sáng tạo nên không biết nói gì, chỉ biết nói là rất sáng tạo: từ tình tiết cốt truyện, phó bản, nhân vật,... Thậm chí phải nói là mấy chương đầu bị văn học Trung Quốc làm cho ấn tượng. Tác giả đặt tên id game dụng tâm vậy sao? Rồi cả spoil phó bản nữa? Đọc mà nhập vai nhân vật phụ ngu ngơ luôn.
          
          Không dám đọc típ... Huhu, họ hạnh phúc nhưng Hạ An Viễn của tôi bao giờ mới sống lại!?!!!
          
          https://www.52shuku.net/wangyou/hxz9.html

riedancy

Khum bíc nói gì, chỉ muốn lưu truyện thôi...
          
          Thật ra mình phải nói là mình khá thích truyện esport về chiến đội mà ai cũng có thể làm điểm nhấn trong chính lane của mình. Mặc dù vẫn sẽ có hào quang nhân vật chính, nhưng có những điểm cũng được chia rất đồng đều, đảm bảo ai lên sân cũng có giây phút tỏa sáng cho riêng mình chứ không phải mờ nhạt, xếp cho đủ team, hay làm ván đỡ cho nhân vật chính. 
          
          Thật ra truyện này không phải đặc biệt nhấn mạnh vào tình đồng đội so với... một bộ mình từng đọc. Nhưng nói thật, dù bịa thì cái cảnh cuối trận chung kết thế giới 4 người đỡ dame trụ cho nữ chính cũng hơi ảo mà cũng hơi dui. Kiểu nó ảo ma thật nhưng nó buff tình đồng chí, thể hiện sự ăn ý và sự bảo bọc lẫn nhau. 
          
          Nữ chính không phải thánh nữ cứu vớt ai. Cũng chả ai cứu vớt cô một cách triệt để. Mọi người đều ở vững mối quan hệ "tương thân tương ái", đồng đội: tin tưởng, bảo vệ, thấu hiểu và sẻ chia. 
          
          Thật ra mới vào đội đã gặp bạo lực mạng siêu khủng không dập được, mình đã tưởng nam chính sẽ là chỗ dựa cho nữ chính, kể cả khi họ chưa hề nảy sinh tình yêu. Nhưng, với tư cách quản lý khiêm huấn luyện viên ba tối, anh ta vẫn đến trước cửa phòng cô, định gõ cửa nhưng lại nghe tiếng cô khóc. Một cảnh đơn giản, không phải hiếm nhưng lâu rồi không thấy, họ ngồi cách nhau một cánh cửa: một người sụp đổ, người kia lặng lẽ đồng hành. Anh ấy có thể cho cô sự giúp đỡ về mọi mặt khi cô cần nhất, nhưng anh ấy biết cô cần tự bước lên trên con đường trưởng thành, nên anh chọn lặng lẽ đồng hành.
          
          https://www.52shuku.net/wangyou/hwp4.html
          

riedancy

Ngược lại, là người đã đi qua biết bao nhiêu chuyện, suýt chạm lấy đỉnh cao lại rơi xuống, tuyệt vọng và đau đớn nhưng không bao giờ từ bỏ ước mơ. Như đường rừng của AM đã nói, "tôi, Tiểu Tân, là người được Cain thần lựa chọn.". Anh thật sự đã tìm ra những nhân tài bị lãng quên, đích thân hướng dẫn và đồng hành với họ trên con đường chinh phục ước mơ của mọi người. Anh ấy biết điều chỉnh tâm lý cho đội. Anh ấy biết vận hành chiến thuật. Anh ấy làm việc không ngừng nghỉ. Và, dù ngỡ mình đã lãng quên, nhưng anh ấy vẫn khao khát giấc mơ đó biết bao. Cơn sóng lòng đó cuộn lên khi có người nhẹ nhàng chạm vào vết thương cũ của anh, với sự nâng niu và bảo vệ kín kẽ. Người đó đã hứa với anh, "em sẽ đem hết cúp vô địch về cho anh."
            
            Thật ra điểm nhấn của văn án ở bộ này khiến mình thích là kiểu họ là hai người được hẹn đi xem mắt với nhao. Kiểu, uma đọc mấy chương đầu mình kiểu: Em ơi làm ơn đừng có hint với người khác mà chị hổng có múnnnn. Nhưng may là nam chính vẫn giữ khư khư vị bạn gái trên danh nghĩa, hôn thê trên danh nghĩa và mid chính thức của AM này  
            
            CP phụ cũng hay... Nhma lười, hoi, hok đọc nữa, mốt tính.
Reply

riedancy

Thêm một bộ nữa, vẫn là esport. Thật sự không uổng công ngồi lướt danh sách truyện. 
          
          Phải nói sao ta? Cả truyện này thích nhất là sự kiên trì, bền bỉ và đồng hành của hai nhân vật chính. Nó là cái kiểu, "chỉ cần tôi còn sống, không ai được bắt nạt cô ấy", được thể hiện rất rõ ràng. Ừ, cái kiểu ngoài tôi ra không ai được trêu cô ấy nữa ấy  nữ chính không yếu đuối, ngược lại rất mạnh mẽ, nhưng vết thương lòng sâu như vậy, có người đồng hành vẫn là chuyện tốt đẹp nhất. Mình thích cách nam chính xử lý tình huống, đầu tiên là ra mặt dọn người đứng sau, sau đó là củng cố niềm tin cho nữ chính, cho cô ấy thấy trên thế giới này có bao nhiêu người yêu quý và tin tưởng cô ấy,... còn nữ chính thì khỏi nói, thế giới esport gọi cô là "cá chép", là "nữ Gia Cát Lượng", anh gọi cô là "phúc oa của riêng anh". Từ khi cô xuất hiện trong đời, mọi thứ của Lục Vân Trạch đều bước sang một trang mới: không chỉ là mục tiêu cả đời anh theo đuổi - thứ đang dần xa tầm với, mà còn là mục tiêu cả đời mới mà anh đang hình thành. 
          
          Câu chuyện còn nhiều điểm mình không thích, nhưng mình rất yêu, rất yêu cái cách họ dũng cảm, và yêu cả sự ủng hộ thầm lặng của gia đình đối với ước mơ của họ. 
          
          À, nói dậy hoi chứ thật ra điểm nhấn của bộ này là nam chính xài clone thời cấp ba để xin làm phó quản lý fanpage CP nhà mình với nữ chính từ ngày nó mới thành lập  và pha highlight để đời của anh không phải là mid carry mà là top 1vs2 tiêu sái rời đi xong bị con lính ks  ừm, ngay tại chung kết thế giới, một pha đi vào lịch sử.
          
          https://www.52shuku.net/yanqing/htfH_2.html 

riedancy

Aaaaaaaaa, không ngờ mò kim đáy bể mà lại mò ra một viên trân châu  
          
          Có thể nói bộ này không hay xuất sắc, nhưng mọi thiết lập nhân vật đều siêu ổn, riêng biệt và độc đáo. 
          
          Cốt truyện được tác giả mô tả là cốt truyện + cốt truyện + chiến đấu. Không có nhiều cảnh tình cảm, nhưng tình yêu, tình thân và đồng đội hòa nguyện vào nhau tạo thành một bức tranh hoàn mỹ. Truyện không hẳn là chậm nhiệt, chỉ là tiết tấu ban đầu không nhanh, về sau timeskip hơi nhanh nhưng từ đầu đến cuối vẫn thấy được sự trưởng thành và chữa lành của từng nhân vật. 
          
          Câu chuyện về một người vốn không dám đặt hi vọng, niềm tin vào người khác, lại hứa hẹn sẽ tiến đến chức vô địch cùng một người, mà người đó là thần mid, là sư phụ cô, là đồ đệ cô, là người cô yêu, là người đem id của cô trên cổ tay, dù cô không bước lên sàn đấu, id của cô vẫn luôn, vẫn luôn đồng hành cùng anh trên từng trận trưởng thành của toàn đội.
          
          Họ hiểu nhau đến mức, cô ấy nghĩ cô ấy muốn một cơn mưa giấy vàng dành cho tuyển thủ Swan, và anh ấy nói anh ấy sẽ tiếp tục thi đấu dù cho đã quá tuổi trong nghề... chỉ để đợi một ngày, chiếc cup nặng nề ấy có người nâng cùng anh. 
          
          https://www.52shuku.net/yanqing/05_b/bjSjE.html 

riedancy

wanderer, cười lên đi con trai và về với vòng tay của má.
          
          có vài người bảo mihoyo tẩy trắng scaramouche, nhưng mình lại nghĩ đó không phải tẩy trắng. thằng nhỏ vốn dĩ đã là một tờ giấy trắng rồi. ánh mắt của wanderer lần đầu gặp lumine không khác gì của kabukimono ngày trước cả. thằng nhỏ không ác, chỉ là quá khứ của kẻ phản diện không thể nào cho thằng nhỏ sống một cách bình an được. 500 năm đời của scaramouche như một trò hề của dottore. scara có muốn sống tiếp cũng không thể sổng được với những vết thương cũ, mà bản thân là một con rối cũng không dễ dàng gì chết được. xóa sổ bản thân là một hành động liều lĩnh nhưng cũng là lựa chọn đúng đắn nhất đời thằng nhỏ.
          
          khi viết và suy ngẫm đến điều này, mình cảm thấy thương scaramouche. hi vọng tương lai sẽ mở rộng với con trai. 
          
          và hi vọng con yêu vác trấn về nhà má, yêu con.