@rileysmaragdine Hey, tôi đã đi ngang qua đây, rồi dừng lại rất lâu.
Tôi từng đọc fic bạn trans. Không chỉ một lần. Có những đoạn tôi quay lại đọc lại, không phải vì cốt truyện, mà vì văn phong của bạn - cái cách chữ nghĩa chạm vào cảm xúc rất thật, rất sâu. Người ta không ở lại với một bản dịch nếu người dịch không yêu văn chương, và tôi tin bạn yêu nó theo cách rất riêng.
Điều bạn đang tự hỏi, thật ra là câu hỏi chung của rất nhiều người viết. Tôi cũng vậy. Có những lúc tôi nhìn những author khác, thấy họ xoay chuyển mạch truyện gọn gàng, hợp lý, bất ngờ, rồi tự hỏi: làm sao hay vậy trời? Nhưng rồi tôi nhận ra, mỗi người có một nhịp viết khác nhau. Có người giỏi kết cấu logic truyện, có người giỏi cảm xúc và văn bay bỏng hơn. Không ai thiếu cả - chỉ là họ đầy theo những cách khác nhau.
Tôi tin vào sự tùy hứng. Tin rằng có những ngày chữ nghĩa tự tìm đến mình. Có những lúc chỉ cần một nỗi buồn đủ sâu, một vết xót đủ đau, là câu chữ tự bật ra, không cần ép. Có những điều chỉ nói được khi lòng mình không còn cách nào khác ngoài thành thật.
Nên nếu một ngày nào đó bạn rảnh, hoặc chỉ đơn giản là nhớ cảm giác ngồi trước màn hình và để chữ nghĩa chảy ra, hãy trans fic tiếp nhaa. Tôi và chắc chắn không chỉ riêng tôi - vẫn ở đây, vẫn nhớ văn phong của bạn, nhớ cái cách bạn khiến người đọc đau mà không muốn rời đi.
Bạn không cô đơn đâu. Và văn của bạn, thật sự khiến tôi rung động theooo.