roisaoday

Có những điều mình không dám chia sẻ trên fb hay ins vì nơi đó có bạn bè và ng thân của mình, mình thật sự muốn nói mình rất buồn, rất muốn trở nên xinh đẹp. 
          	
          	Mình - một đứa con gái nặng 70kg, gương mặt kh ưa nhìn chút nào; mình bị vẩu, chỉ cần mình cười thì hàm răng của mình dần như sẽ đưa hết ra ngoài. Nhưng ông trời thật là biết trêu người, vì mình rất thích cười, mình làm người khác cười nữa. Mình không muốn cười chút nào, nếu cười mình lại ghét bản thân rất nhiều. 
          	
          	Có những lúc mình không dám nhìn vào gương, kh dám nhìn những video bạn mình đã quay, vì sao nhỉ, trông mình thật tệ, thật xấu xí, mình thấy các bạn đang nhìn mình và cười. 
          	
          	Mình đã cố gắng yêu bản thân, nhưng rồi mình nhận ra mình chỉ yêu bản thân bằng một cách giả tạo, mình tự nói rằng mình yêu bản thân rồi, nhưng mình là người ghét bản thân mình nhất, mình kh còn muốn bản thân vui vẻ nữa, mình đã ước gì ông trời chỉ cần cho mình xinh đẹp trong 1 phút nào đó thôi cũng được, mọi điều khác mình tin mình vượt qua được. 
          	
          	Mình đã khóc rất lâu trước gương, mình không muốn lau nước mắt cho gương mặt đó, không muốn cười với nó vì mình chưa từng chấp nhận nó, và rồi mình cứ khóc như thế, khi trong miệng mình đã chuyển thành vị đắng, và mình lại đành chấp nhận sự thật chẳng bao giờ thay đổi là mình không thể trở nên xinh đẹp được. 
          	
          	Mình đã nghĩ mình thật mạnh mẽ, mình không sợ những lời dèm pha nữa, nhưng mà thật ra không phải như vậy, mình sợ lắm, mình lại quan tâm đến nó nhiều nữa, từng lời từng lời cứ quanh quẩn trong tâm trí mình - đến khi nào mình mới thoát ra được đây.
          	
          	Xin lỗi vì mình đã lên đây than thở với các bạn, nhưng mình không còn nơi nào để nói những điều này cả, mình không phải là một người hay than thở đâu, hoặc là mình đã học được cách không than thở nhiều như trước nữa, nhưng mình chỉ muốn một nơi để nói ra điều bản thân mình luôn giấu thôi. 

roisaoday

@ roisaoday  Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã đọc được những dòng này, mong ngày mai, ngày kia và những tháng ngày sau này sẽ đối xử với cậu thật dịu dàng và tử thế như cách cậu xoa dịu nỗi buồn, và tủi thân của tớ. 
          	  Cảm ơn vì cậu đã yêu thích những câu chuyện vu vơ của tớ và đón nhận nó ạ.  
          	  Tớ vẫn ở đây bất kể lúc nào, và ghi nhớ những gì cậu nói, tớ sẽ cố gắng thay đổi tích cực theo hướng như thế, nếu một ngày tớ rực rỡ, thì cảm ơn cậu đã soi sáng phần nào đó trong tớ. 
          	  Một ngày tốt lành cậu nhé <3
          	  
Reply

sjhjlza

At least cổ biết nói ra lòng mình , cổ đứng ra đối diện với nỗi sợ điều mà ít người có thế làm được mình biết có nhiều cổ cảm thấy buồn và tủi thân lắm, nhưng mà không có ai 6 cả chỉ là họ có thương bản thân mình và học cách chấp nhận nó không thôi…sắc đẹp thì cũng chỉ là một lúc nào đó thôi mà , mặc dù không có nó là thiệt thòi nhưng mà những người vẫn ở đây vẫn đồng hành cùng cổ là những người mà cổ biết là mình nên chân trọng vẩu thì sao chứ mình có thể niềng,làm răng ,béo thì sao , giảm cân ,mụn thì sao thì skincare có những thứ không phải không làm được mà là mình không muốn làm,quan trọng là cổ có muốn làm lại cuộc đời hay không thôi,cuộc sống không phải là lúc nào cũng theo ý mình được,nó vốn không công bằng nên nó mới được cọi là cuộc sống, nếu ngay cả cổ còn ghét chính bản thân mình thì sẽ không có ai yêu bản thân mình đâu , nhan sắc dù có quan trọng nhưng những người ở lại là nhờ tâm hồn của mình không phải nhan sắc cái thứ toát lên vẻ đẹp của người con gái không chỉ là cái mặt mà còn là thần thái là khí chất , có những thứ ko phải vì mình ko thể chấp nhận mà là mình không muốn mỗi người có một cái nét của riêng họ, và tớ ở đây với cổ thích chuyện của cổ là vì chuyện cổ hay là vì cổ đặt tâm huyết mình vào từng trang vở là vì cổ phải chịu áp lực từ những lời dèm pha nhưng vẫn nỗ lực viết ra những câu chuyện cho độc giả của cổ chứ không phải vì cái mã, một điều quan trọng hơn , trên mặt phụ nữ nên có makeup má hồng son môi chứ ko phải nước mắt…
Reply

roisaoday

Có những điều mình không dám chia sẻ trên fb hay ins vì nơi đó có bạn bè và ng thân của mình, mình thật sự muốn nói mình rất buồn, rất muốn trở nên xinh đẹp. 
          
          Mình - một đứa con gái nặng 70kg, gương mặt kh ưa nhìn chút nào; mình bị vẩu, chỉ cần mình cười thì hàm răng của mình dần như sẽ đưa hết ra ngoài. Nhưng ông trời thật là biết trêu người, vì mình rất thích cười, mình làm người khác cười nữa. Mình không muốn cười chút nào, nếu cười mình lại ghét bản thân rất nhiều. 
          
          Có những lúc mình không dám nhìn vào gương, kh dám nhìn những video bạn mình đã quay, vì sao nhỉ, trông mình thật tệ, thật xấu xí, mình thấy các bạn đang nhìn mình và cười. 
          
          Mình đã cố gắng yêu bản thân, nhưng rồi mình nhận ra mình chỉ yêu bản thân bằng một cách giả tạo, mình tự nói rằng mình yêu bản thân rồi, nhưng mình là người ghét bản thân mình nhất, mình kh còn muốn bản thân vui vẻ nữa, mình đã ước gì ông trời chỉ cần cho mình xinh đẹp trong 1 phút nào đó thôi cũng được, mọi điều khác mình tin mình vượt qua được. 
          
          Mình đã khóc rất lâu trước gương, mình không muốn lau nước mắt cho gương mặt đó, không muốn cười với nó vì mình chưa từng chấp nhận nó, và rồi mình cứ khóc như thế, khi trong miệng mình đã chuyển thành vị đắng, và mình lại đành chấp nhận sự thật chẳng bao giờ thay đổi là mình không thể trở nên xinh đẹp được. 
          
          Mình đã nghĩ mình thật mạnh mẽ, mình không sợ những lời dèm pha nữa, nhưng mà thật ra không phải như vậy, mình sợ lắm, mình lại quan tâm đến nó nhiều nữa, từng lời từng lời cứ quanh quẩn trong tâm trí mình - đến khi nào mình mới thoát ra được đây.
          
          Xin lỗi vì mình đã lên đây than thở với các bạn, nhưng mình không còn nơi nào để nói những điều này cả, mình không phải là một người hay than thở đâu, hoặc là mình đã học được cách không than thở nhiều như trước nữa, nhưng mình chỉ muốn một nơi để nói ra điều bản thân mình luôn giấu thôi. 

roisaoday

@ roisaoday  Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã đọc được những dòng này, mong ngày mai, ngày kia và những tháng ngày sau này sẽ đối xử với cậu thật dịu dàng và tử thế như cách cậu xoa dịu nỗi buồn, và tủi thân của tớ. 
            Cảm ơn vì cậu đã yêu thích những câu chuyện vu vơ của tớ và đón nhận nó ạ.  
            Tớ vẫn ở đây bất kể lúc nào, và ghi nhớ những gì cậu nói, tớ sẽ cố gắng thay đổi tích cực theo hướng như thế, nếu một ngày tớ rực rỡ, thì cảm ơn cậu đã soi sáng phần nào đó trong tớ. 
            Một ngày tốt lành cậu nhé <3
            
Reply

sjhjlza

At least cổ biết nói ra lòng mình , cổ đứng ra đối diện với nỗi sợ điều mà ít người có thế làm được mình biết có nhiều cổ cảm thấy buồn và tủi thân lắm, nhưng mà không có ai 6 cả chỉ là họ có thương bản thân mình và học cách chấp nhận nó không thôi…sắc đẹp thì cũng chỉ là một lúc nào đó thôi mà , mặc dù không có nó là thiệt thòi nhưng mà những người vẫn ở đây vẫn đồng hành cùng cổ là những người mà cổ biết là mình nên chân trọng vẩu thì sao chứ mình có thể niềng,làm răng ,béo thì sao , giảm cân ,mụn thì sao thì skincare có những thứ không phải không làm được mà là mình không muốn làm,quan trọng là cổ có muốn làm lại cuộc đời hay không thôi,cuộc sống không phải là lúc nào cũng theo ý mình được,nó vốn không công bằng nên nó mới được cọi là cuộc sống, nếu ngay cả cổ còn ghét chính bản thân mình thì sẽ không có ai yêu bản thân mình đâu , nhan sắc dù có quan trọng nhưng những người ở lại là nhờ tâm hồn của mình không phải nhan sắc cái thứ toát lên vẻ đẹp của người con gái không chỉ là cái mặt mà còn là thần thái là khí chất , có những thứ ko phải vì mình ko thể chấp nhận mà là mình không muốn mỗi người có một cái nét của riêng họ, và tớ ở đây với cổ thích chuyện của cổ là vì chuyện cổ hay là vì cổ đặt tâm huyết mình vào từng trang vở là vì cổ phải chịu áp lực từ những lời dèm pha nhưng vẫn nỗ lực viết ra những câu chuyện cho độc giả của cổ chứ không phải vì cái mã, một điều quan trọng hơn , trên mặt phụ nữ nên có makeup má hồng son môi chứ ko phải nước mắt…
Reply

call_me_chloee

fic của cổ mang em tới và giữ em lại với soojun đó ạ<3

roisaoday

@ call_me_chloee  Cảm ơn vì phép màu đã mang cậu tới, thật sự mình biết bản thân còn nhiều thiếu xót lắm nhưng mình rất biết ơn vì cậu đã quan tâm đến fic của mình. Hãy ở lại với SJ thật lâu và yêu thương hai bạn nhỏ nhé, cậu cũng đã giữ mình lại để mình không từ bỏ hai súp chun nè, xía xìa vì  đã nói với mình những từ đáng iu như này <3
Reply

sjhjlza

Chào sốp sốp từng là thanh xuân của em 

roisaoday

@ sjhjlza  E hèm chỉ là đã từng thui sao, cảm ơn vì đã từng là một phần thanh xuân của cậu nha, mình biết ơn vì điều đó, cảm ơn cậu vì đã từng ở lại trong cuộc sống của mình hẹ hẹ /tình yêu to bự/ <3
Reply

roisaoday

Xin chàooo ! Kh biết có ai còn nhớ đến mình kh nữa, mình ở đây để nói lời tạm biệt. 
          
          Thật hổ thẹn khi mình đã hứa rất nhiều nhưng không còn thực hiện được nữa. Khi mới bắt đầu mình thật sự rất nhiệt huyết, tác phẩm cũng ra liên tục và từ đó dần nhận được sự quan tâm của mọi người hơn. Dù mình rất vui nhưng không thể phủ nhận một điều là mình không còn nhiệt với fandom như lúc trước nữa. Viết lách từng là sở thích của mình, vâng mình từng dành vài giờ chỉ để viết một chương truyện, mong lung - mơ mộng cả ngày để suy nghĩ nội dung tiếp theo diễn biến thế nào. Dù chỉ là vài tháng trước, nhưng bây giờ nhìn lại mình nể phục bản thân của lúc đó, vì hiện tại mình không thể làm như thế được nữa. 
          
          Có lẽ có một số thứ đã qua nhưng lại thay đổi mình đến lạ, cảm ơn mọi người vì đã đợi, cũng dành lời xin lỗi của mình gửi đến những đứa con tinh thần còn dang dở, những chương truyện đã hoàn thành nhưng không còn cơ hội đăng lên nữa. 
          
          Xin chào, và hẹn gặp lại.
          
          

cathrnee

@ roisaoday  ôeoo nàng đừng xóa truyện nha, tui iu chữ của nàng lắm 
Reply

Htrg037435

ban đầu rất mê hàn huyên vì văn rất đỉnh và plot rất cuốn nhưng khi đọc phần spoil thì t thấy nó quá drama đi =)) và nó k có từ " yêu " ở đoạn cuối nên t đã quyết tâm phải buông bỏ nó, k thể chịu đc việc fic m thích lại OE đc =))))

roisaoday

@ Htrg037435  tính ra mới bắt đầu dô ngược è, comc đoạn gian câmc ngược tâm nữa mà lười quá tr lười TT 
Reply

Htrg037435

tr oi =)))) drảmu qtqd
Reply

roisaoday

@ Htrg037435  vca gặp ở đây là xa nhau 1 khoảng thgi nữa, sau đó gặp lại và bắt đầu lại từ đầu ó, 7 năm drm chứ 10 năm kia thì yên ắng nha
Reply

roisaoday

Nay tâm sự một chút, trước đây mình không có ưu thế về một mảng nào cả, ngay cả hiện tại cũng thế. Mình mong lung cho tương lai của mình sẽ đi về đâu, mình chạy vòng quanh ở một chỗ được cho là điểm xuất phát của người khác. Trong lúc những người bạn đồng chăng lứa đang đạt được những điều họ mong muốn, thì mình chỉ có thể đứng từ xa và quẫn quanh ở đó. Điểm khác biệt giữa mình và họ không chỉ nằm ở tiềm thức hay ai thông minh hơn ai, mà còn là họ có đích đến và mục tiêu còn mình thì không. Nếu họ chạy mình sẽ chạy, họ dừng mình sẽ dừng, đến khi họ tới được điểm họ cần đến, xuất phát cho chuyến hành trình mới của họ, thì mình vẫn đứng đó và đợi người tiếp theo. Và, mình nhận ra rằng mình chỉ giỏi chạy theo người khác mà thôi. Trong quãng đường đó mình đã bỏ lại những thứ thật sự quan trọng với mình. Không biết bạn từng nghe câu " Nếu bạn muốn có một thứ gì đó thật lớn, thì bạn sẽ phải từ bỏ một thứ lớn tương tự. " và thứ mình từ bỏ có lẽ là chính mình và tương lai cua mình, và chạy theo những thứ lớn của người khác. Ban đầu lí do mình viết fic là gì nhỉ ? Nếu nói mình yêu otp của mình thì chắc là chưa có tới mức đó đâu, chỉ là mình chạy theo người khác, và vô tình lúng sâu vào đó. Mình không muốn phải từ bỏ bất kì thứ gì trong cuộc sống, nhưng mình biết mình không đủ bản lĩnh và can đảm đến giữ lại tất cả. Và, mình phải chật vật trong đống đổ nát ấy, mọi thứ tích lại một chút, và rồi kẹt cứng trong cuộc sống của mình. Đó là tất cả những gì mình tự hỏi, và rồi tự giải đáp cho chính mình trong suốt 1 năm qua. 
          
          Nói đi cũng phải nói lại, mình biết mình phải từ bỏ thứ gì, nhưng chắc chắn không phải các bạn. Có lúc mình đã thấy hạnh phúc khi được viết, được sáng tác, để biết rằng ít nhất não mình không phẳng đến thế. Lời chào cuối cùng, mình nghĩ chúng ta sẽ gặp lại nhau vào năm mới hay có thể là sớm hơn, là khi mà mình thật sự biết rằng bản thân muốn làm gì. 

jadortonsury

nay suy z… nhiều khi theo số đông nó chỉ hợp tình, chứ chưa chắc đã hợp lí.
            thôi thì cố gắng hết mình vì cái mình cho là tiên quyết, là dẫn lối cho tương lai của mình. 
            khi mình làm thêm những cái còn lại, mình sẽ bớt tiếc nuối vì mục đích của mình thì mình vẫn đang nhiệt huyết đuổi theo.
            t nghĩ là, cái gì đó gọi là “đam mê” chỉ khi mình làm tốt nó thôi.
Reply

roisaoday

Ùii thì sắp tới sinh nhật của Yeonjun rùiii, tui có một phần quà nho nhỏ dành cho mọi người ạ, mọi người có thể nói nhỏ cho tuii bic mn thích một chiếc plot như thế nào hog, tui hog chọn ra plot nào mà mn thích nhất mà chỉ cần có bạn thích plot như thế thì tui sẽ triển. Tui mong rằng ít nhất hãy có 1-2 bạn cho tuii biccc, tuii hứa sẽ triển hết, thậc đó TT 

Chunzzznn

@ roisaoday  tui nghĩ là chắc cách nhau cỡ 15 tuổi á 
Reply

jadortonsury

@roisaoday ưtf gì v bạn ơi??? quả writer gì nhìn mà muốn báo công an
Reply

roisaoday

@ Chunzzznn  ấy cha cha tui xin độ tuổi hợp lí cho con fic này đc khôm, cách nhau khoảng bnh tủiii á
Reply

roisaoday

Lười vl anh em, trời mưa ngủ mát quá kh còn tâm trí đâu mà viết fic lun ah 

roisaoday

@ nanhsbesideu  hội những con ngừ tồi tệ hả 
Reply

jadortonsury

chỗ t đang nóng lòi l, khéo bùng kèo với readers =))))))
Reply

jadortonsury

200 phô lô ơ kìa ghệ ơi!

jadortonsury

@roisaoday ae đâu vào hội đồng nó gấp !!!
Reply

roisaoday

@ nanhsbesideu   tui ăn mừng bằng cách drop lun cho ae khỏi đợi được kh ah
Reply

jadortonsury

@roisaoday ăn mừng bằng cách ga chục chap akqttt cho 201 ae đi ghệ 
Reply