seankeonism218

[ SeanKeon ] Dưới muôn trùng mây
          	
          	(Để mẹ đi gánh nước non cho đầy)
          	
          	Đáng ra tầm này là Kiều Hoa bắt đầu phải ngồi bện chỉ vẽ bùa, phải đi lấy bã mía về hun thịt gác bếp, ủ rượu ngô và còn phải làm bao nhiêu việc cơ. Nhưng người Kiều Hoa còn yếu, mấy nữa làm cũng được. Tết nhất đến nơi rồi, cả năm nay chẳng trồng trọt chẳng làm ăn gì nên cũng chẳng có gì thu hoạch, thành ra lại nhàn. May mà có Hoàng trên này cũng không túng thiếu quạnh hiu.
          	
          	"Mai mình dậy sớm xuống chợ mua thịt về em làm gác bếp nhé. Với lên đồi, hái thuốc về cho em chia."
          	
          	Sơn Hoàng nhớ năm ngoái trước khi đi nó cũng đi nhặt rơm nếp về đốt rồi sàng lấy bột mịn nấu bánh chưng đen, cũng vo gạo vo ngô mà ngâm rượu cho Hoa, đột nhiên thấy chạnh lòng.
          	
          	"Thế năm trước thì sao? Năm trước có ăn hết không?"
          	
          	Năm trước chỉ có mình Hoa trên này đón Tết. Ăn làm sao hết được từng ấy thứ?
          	
          	Kiều Hoa tựa trên ngực chồng, thiu thiu ngủ.
          	
          	"Năm trước em đem cho hết, cả rượu hoẵng cũng mang tới nhà thờ chung góp cho bản."
          	
          	"Năm trước không có mình em buồn lắm."
          	
          	Năm nay có Sơn Hoàng trên này đón Tết cùng em, còn có cả con xinh, Kiều Hoa thấy trong lòng đủ đầy viên mãn, chẳng thiếu thứ gì mà cũng chẳng cần thêm gì nữa. 
          	
          	Mùa xuân ngoài kia còn hơn tháng nữa chứ trong lòng Kiều Hoa thì Tết đã đến rồi, từ cái ngày mà Hoàng chịu quay về với hai mẹ con.

seankeonism218

[ SeanKeon ] Dưới muôn trùng mây
          
          (Để mẹ đi gánh nước non cho đầy)
          
          Đáng ra tầm này là Kiều Hoa bắt đầu phải ngồi bện chỉ vẽ bùa, phải đi lấy bã mía về hun thịt gác bếp, ủ rượu ngô và còn phải làm bao nhiêu việc cơ. Nhưng người Kiều Hoa còn yếu, mấy nữa làm cũng được. Tết nhất đến nơi rồi, cả năm nay chẳng trồng trọt chẳng làm ăn gì nên cũng chẳng có gì thu hoạch, thành ra lại nhàn. May mà có Hoàng trên này cũng không túng thiếu quạnh hiu.
          
          "Mai mình dậy sớm xuống chợ mua thịt về em làm gác bếp nhé. Với lên đồi, hái thuốc về cho em chia."
          
          Sơn Hoàng nhớ năm ngoái trước khi đi nó cũng đi nhặt rơm nếp về đốt rồi sàng lấy bột mịn nấu bánh chưng đen, cũng vo gạo vo ngô mà ngâm rượu cho Hoa, đột nhiên thấy chạnh lòng.
          
          "Thế năm trước thì sao? Năm trước có ăn hết không?"
          
          Năm trước chỉ có mình Hoa trên này đón Tết. Ăn làm sao hết được từng ấy thứ?
          
          Kiều Hoa tựa trên ngực chồng, thiu thiu ngủ.
          
          "Năm trước em đem cho hết, cả rượu hoẵng cũng mang tới nhà thờ chung góp cho bản."
          
          "Năm trước không có mình em buồn lắm."
          
          Năm nay có Sơn Hoàng trên này đón Tết cùng em, còn có cả con xinh, Kiều Hoa thấy trong lòng đủ đầy viên mãn, chẳng thiếu thứ gì mà cũng chẳng cần thêm gì nữa. 
          
          Mùa xuân ngoài kia còn hơn tháng nữa chứ trong lòng Kiều Hoa thì Tết đã đến rồi, từ cái ngày mà Hoàng chịu quay về với hai mẹ con.

seankeonism218

[ SeanKeon ] Dưới muôn trùng mây
          
          (Để mẹ đi gánh nước non cho đầy)
          
          Sơn Hoàng nhìn căn nhà trống trải, Kiều Hoa lủi thủi ẵm con trong góc buồng ngủ tối om, đầy tháng con đầu mà không họ hàng thăm nom, không có lấy nửa lời chúc mừng... chỉ có hai đứa với nhau.
          
          Hoàng dưới kia còn chưa tốt nghiệp đại học, nó ăn chơi phá phách từ cái thời còn cởi chuồng tắm mưa tới lớn hơn cũng không đỡ được tí nào, chưa bao giờ nó nghĩ tới chuyện lập gia đình nhưng nó biết nếu nó lấy vợ đẻ con, thì đầy tháng con nó phải linh đình hơn đám cưới nhà người ta. Mâm cúng bề thế đủ 12 bà mụ và 3 đức ông, gà luộc cánh tiên, xôi gấc ép khuôn, chè trôi nước viên không thiếu thứ gì,... Tiệc đón khách sẽ toàn là quan chức, không đại tá cũng phải cỡ giám đốc ngân hàng bạn bè bố mẹ nó, mặt mũi vẻ vang không để đâu cho hết. Mà mẹ Hoàng dưới đấy là người mê tín, Hoàng mà có con phải lên đền làm lễ tạ ba ngày, thí thực, phóng sinh cả tháng chưa xong mất.
          
          "Chỉ đơn giản thế thôi à?"
          
          "Hay tao xuống dưới huyện thuê người làm cỗ nhé? Hay trong bản có ai nhận không?"
          
          "Quên mất không tính ra hôm nay đầy tháng con."
          
          Kiều Hoa mỉm cười, đặt con lên cái nôi mây cạnh sập gỗ. Em lấy trong áo ra một cái vòng đan chỉ ngũ sắc sặc sỡ, bện lên cổ tay cho Sơn Hoàng.
          
          "Rình rang làm gì đâu, em trình tổ cho mình với con ở đây đúng lễ là được."
          
          "Mình về với em và con, em chẳng cần gì nữa."
          
          Kiều Hoa tựa đầu lên vai nó, tóc em thơm mùi bồ kết với ngải cứu phơi khô. Bàn tay vừa ấm vừa mềm như nhung nắm lấy tay Hoàng. Cả tháng nay ở cữ Hoa chẳng phải đụng một giọt nước, Sơn Hoàng làm hết, từ bếp núc tới giặt giũ nấu ăn, từ lên rừng tới ra nương tra ngô.
          
          "Vòng này giữ vía giữ hồn, mình đừng cởi ra nhé."
          
          Lúc đấy Hoàng thấy mặt mũi nóng ran. Nó vội vội vàng vàng ra ngoài vặt lông gà làm cho kịp bữa cơm.

seankeonism218

Đêm nằm chỉ Hoàng mới biết, ban sáng nó ra suối khóc như mưa như gió. 
            
            Chính Hoàng cũng không biết được là nó sợ hay nó cay cú chuyện gì. Bao nhiêu chuyện như thế từ ngã xe, gặp vận hạn dưới Hà Nội tới nỗi suýt thì cụ đi chân lạnh toát, nói không sợ là bốc phét. Có trời mới biết lúc lên tới nơi, thấy An Kiều Hoa, rõ ràng là một đứa con trai, chính nó còn húp Kiều Hoa rồi, lại bụng mang dạ chửa, quần áo be bét máu chuyển dạ sinh con, Hoàng sợ mất mật. Cả đời nó cũng không quên cảm giác hai tay đỡ lấy đứa bé đỏ hỏn nhầy nhụa toàn nước ối với máu, vợ nó thì mặt mũi trắng bệch ngất luôn trên giường. Mười mấy năm đi học dưới Hà Nội cũng chẳng bõ bèn gì với những gì nó vừa trải qua.
            
            Ở với em trên này một tháng Sơn Hoàng mới biết, nó vốn không thể tưởng tượng ra tất cả những gì Kiều Hoa phải trải qua lúc em mang nặng đẻ đau mà nó thì bỏ xuống dưới xuôi ăn chơi nhảy múa. Ở cái xó rừng hoang vu cái gì cũng không có, cái ăn vào mồm còn thiếu, nước ấm không có mà dùng, Kiều Hoa mang đứa con của nó lớn lên từng ngày, sáng lên rừng ra nương, tối về tự làm tự ăn, tự lo hết từ cái nặng nhất tới cái nhỏ nhất trong nhà.
            
            Vậy mà lúc tỉnh dậy sau cơn chuyển dạ thập tử nhất sinh, An Kiều Hoa gạt nước mắt, ôm con vào lòng, hỏi.
            
            "Mình về bao lâu, hay có ở lại với em không?"
Reply

seankeonism218

[ SeanKeon ] Dưới muôn trùng mây
          
          (À ơi con ngủ cho ngoan)
          
          Bên trong gian chính tối om chẳng thắp đèn nên Hoàng nhìn cái gì cũng không rõ, chỉ thấy một bóng người ngồi trên cái sập gỗ, hai tay nắm lá ngải cùng vài loại cây khô kì lạ cuốn trong giấy dó. Người nọ châm đóm, đốt cuốn giấy cháy bốc lên mùi khen khét lại ngai ngái. Hai đốm lửa cháy bập bùng hơ qua hơ lại trước mặt đứa bé, đốt từ đỉnh đầu xuống tới hai vai, vừa đốt vừa hát một bài đồng dao tiếng dân tộc như ru người ta ngủ mê. 
          
          Giọng hát thanh thúy tựa như tiếng chuông gió trong trẻo mà êm dịu, khác hẳn người dưới thành phố. 
          
          Bàn tay còn lại thong thả gõ mõ, nhịp mõ đều đều lộc cộc vang lên từng hồi, vài lượt như thế cuốn giấy mới cháy hết rồi vẩy đám tro tàn vào bát nước để bên cạnh đầu giường. Người này đỡ đứa bé dậy, cho nó uống hết.
          
          Nghiêm Sơn Hoàng tròn mắt. Không cần biết đứa trẻ bệnh gì nhưng nó cá là sáng mai thằng bé không tỉnh lại được đâu.
          
          Làm đ gì có kiểu chữa bệnh tà ma ngoại đạo như thế hả? Sáng mai chỉ có nước gọi pháp y dưới thành phố lên khám nghiệm thôi chứ cứu thế nào được nữa.
          
          Hoàng thấy mấy người phụ nữ đứng bên ngoài ồ à lên vài câu gì đó, nhưng họ nói ngọng quá, nó nghe không hiểu. Chỉ thấy mọi người nhìn nhau lầm rầm sau đó tách hết sang hai bên, chừa ra một lối đi ở cửa chính, hẳn là chờ thầy cúng đi ra.
          
          Nghiêm Sơn Hoàng đúng là được mở mang tầm mắt. Đứa trẻ có vẻ sốt li bì, nó nằm yên trên cái sập gỗ cũ thoi thóp thở, vậy mà thầy cúng, theo lời mọi người nói, chỉ đốt vài tờ giấy cũ bỏ đi, lẩm nhẩm vài câu chú kì quặc, chẳng cần biết thằng bé tỉnh được mấy phần đã lấy một xâu tiền cất vào cái gùi mây sau lưng rồi đi về. 
          
          À trước khi dọn đồ về còn gọi một người phụ nữ vào, chắc là mẹ đứa bé, đưa cho một nắm trầm hương, quế rừng lộn xộn để xông nữa.
          
          Kiếm tiền dễ thật đấy. 
          
          Gian nhà tối om chẳng có một đốm lửa, người này cùng bà mẹ vừa nói vừa bước ra ngoài cửa, bấy giờ Hoàng mới thấy rõ.

seankeonism218

            .
            
            Trẻ quá. 
            
            Và đẹp.
            
            Rõ ràng gọi là thầy cúng nhưng Hoàng đoán cậu ta chỉ mười mấy, mặt mũi non nớt, da ngăm đen nhưng hai mắt sáng như sao. 
            
            Trên đầu chàng trai trẻ quấn khăn bố nhọn như mỏ hạc, vạt mũ viền chỉ bạc choàng qua vai, dây ngũ sắc bện lại vấn qua vầng trán mịn.
            
            Trên cổ người nọ đeo một chiếc kiềng bạc vân mây, mặt khánh hoa chạm vạc khéo léo sáng loáng, Hoàng nghĩ dưới thành phố có lẽ cũng khó mà kiếm được món trang sức nào tinh xảo thế này. 
            
            Áo chàm trên người ngắn tới eo thêu chim vạc xám tro mắt đỏ, ống quần rộng như ống váy được túm lại ở hai mắt cá, bàn chân nhỏ xíu đi guốc gỗ giữa trời đông rét mướt, chẳng tất chẳng gì mà ngón chân vẫn hồng hào sạch sẽ giữa gió rừng đại ngàn. Bên lưng quần quấn vải thổ cẩm có một dây xà tích dài xoã tung móc lục lạc, mỗi bước đi đều kêu leng ka leng keng.
            
            Giờ nó mới nhận ra người ở đây ít nhiều trên người đều có hoa văn chim vạc cả, không ở áo quần váy vóc thì là ở mũ mã, ở trang sức trên đầu. 
            
            Chỉ là không ai xinh đẹp như cậu ta.
            
            "Mế đừng cho em đi quá cây gạo, chiều hôm đi không hỏi về không khấn, ma rừng bắt vía đổi bóng thì Giàng Vạc cứu cũng không được đâu."
            
            Chàng trai trẻ chậm rãi bước qua thềm nhà, giọng nói trong như nước suối, dặn dò mẹ đứa bé đừng cho nó ra ngoài vào chiều muộn thì khựng lại. 
            
            Không biết có phải do Nghiêm Sơn Hoàng nhìn cậu ta chằm chằm lộ liễu quá hay không mà chàng trai cũng ngỡ ngàng ngoảnh lại nhìn nó.
            
            Hoá ra trên gò má đỏ hây hây còn có một nốt ruồi tú lệ.
            
            Đôi mắt sáng như sao mai trên chân trời lúc hừng đông ló rạng.
Reply

cyjmeomeo

bà oi tui mến bà lắm baog bà ra chap mới zạ T^T

seankeonism218

@cyjmeomeo yupp hehe tui nhá hàng cho bà coi đỡ nha
Reply

cyjmeomeo

yê bà viết bộ khác hả  
Reply

seankeonism218

Tui cũm mến bà lớm, nhưng extra con top tipper dài ear, và tui cũm đang viết bộ khác nứa... nên là bao h thì chắc hơi lâu ó bà  
Reply