sehnsuchtkov
Xin chào. Mình không biết liệu có ai đọc được những dòng này, bình thường chẳng người nào để ý mình tới vậy. Mình cũng không hi vọng ai sẽ đọc được, mình không kìm lòng nổi nữa thôi.
Dạo gần đây mình không còn thấy thực sự vui vẻ hay thoải mái được nữa. Những cảm xúc tích cực của mình chỉ có thể tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn, thậm chí cũng rất dễ dàng bị ảnh hưởng.
Có lẽ là do mình đã cho phép bản thân mong chờ quá nhiều. Nực cười làm sao. Nhưng mình không ngăn bản thân nổi.
Mình muốn được nhận chiếc fic cms đã đặt.
Mình muốn được mọi người đọc fic mình viết.
Mình muốn được cùng mọi người trò chuyện.
Mình muốn được nhận fanart về fic của mình.
Mình muốn được chú ý.
Mình muốn được người khác biết tới.
Mình muốn được nhận lời khen.
Mình muốn được là yêu thích của ai đó.
Mình muốn mọi người sẽ quên mình đi, không còn biết mình là ai nữa, vì bị lãng quên có lẽ còn thoải mái hơn mong đợi như này. Càng mong lại càng thất vọng.
Có lẽ đến một ngày nào đó, mình sẽ thực sự rời đi.
sehnsuchtkov
Viết ra ở đây vì cả fb hay twt bây giờ cũng không còn là những nơi mình có thể “một mình” nữa. Và tầm này còn ai lại đi check cái tường nhà watt làm gì nữa. Có khi còn bỏ dùng watt hết rồi.
•
Reply