selalancuoi_

theo nct từ lúc bắt đầu, từ lúc tóc tai còn linh tinh lang tang, mặt còn non choẹt, mười sáu mười bảy tuổi, lớn nhất cũng chỉ hai mươi ba tuổi đã dấn thân vô cái industry này. 
          	
          	grief found me today. 
          	
          	minhyung, mark, mark lee, anh của dream, em của 127. đã từng nghĩ mình không chịu nổi khi anh tốt nghiệp năm 2018, mà đúng là 2018 em muốn chết đi sống lại thật. nhưng hình như càng lớn người ta lại càng dễ chấp nhận hơn, but im no where near ready to see you leave.
          	
          	có đôi lần nghe child vẫn sẽ tự hỏi nếu mark lee không còn là mark lee thì anh sẽ là ai, làm gì, có còn được nhìn thấy anh lần nào nữa hay không. đáng sợ nhất là không còn được nhìn thấy người mình đứt ruột đứt gan để thương suốt cả tuổi trẻ. nhưng mà, as much as it hurts, may grief never leave me. 
          	
          	because how lucky am i to have loved someone so deeply that i have to live each day missing them for the rest of my life. 
          	
          	anh dongyoung với anh youngho từng viết cho em rồi minhyung ơi, thank you for being our mark.

selalancuoi_

theo nct từ lúc bắt đầu, từ lúc tóc tai còn linh tinh lang tang, mặt còn non choẹt, mười sáu mười bảy tuổi, lớn nhất cũng chỉ hai mươi ba tuổi đã dấn thân vô cái industry này. 
          
          grief found me today. 
          
          minhyung, mark, mark lee, anh của dream, em của 127. đã từng nghĩ mình không chịu nổi khi anh tốt nghiệp năm 2018, mà đúng là 2018 em muốn chết đi sống lại thật. nhưng hình như càng lớn người ta lại càng dễ chấp nhận hơn, but im no where near ready to see you leave.
          
          có đôi lần nghe child vẫn sẽ tự hỏi nếu mark lee không còn là mark lee thì anh sẽ là ai, làm gì, có còn được nhìn thấy anh lần nào nữa hay không. đáng sợ nhất là không còn được nhìn thấy người mình đứt ruột đứt gan để thương suốt cả tuổi trẻ. nhưng mà, as much as it hurts, may grief never leave me. 
          
          because how lucky am i to have loved someone so deeply that i have to live each day missing them for the rest of my life. 
          
          anh dongyoung với anh youngho từng viết cho em rồi minhyung ơi, thank you for being our mark.

selalancuoi_

sanghyeok nắm tay minseok ghé vào mái hiên một tiệm bán đồ lưu niệm.
          
          "tính cách anh rất tệ, chỗ nào cũng xấu. làm bác sĩ cấp cứu lâu nên giờ cũng không còn sợ máu me gì nữa thành ra anh cũng khô khan. việc lãng mạn nhất anh từng làm là tỏ tình với em, tìm hiểu hôm đó em trực ở khoa nào, nếu là nội tiết với tiêu hóa thì tạm thời hoãn, chọn một nhà hàng tây có tiếng nhưng lại bể kế hoạch, em không ăn được steak do không quen. cuối cùng lại tỏ tình với em ở nhà ăn bệnh viện."
          
          "ý anh là gì? ý anh là anh ba mươi lăm tuổi già cỗi hom hem, tính nết xấu xa, hèn nhát, sợ chết, sợ bệnh nhân chết, nhiều lúc nhạt nhẽo lãng xẹt. còn em mới hai mươi chín tuổi, mới vừa tốt nghiệp nội trú, tươi sáng trẻ khỏe, nhiều người thích. trong đó có cả anh."
          
          lee sanghyeok kéo minseok lại gần, nhét bàn tay lạnh cóng của cậu vào túi áo khoác, cười cười bảo:
          
          "em lấy ra đi, lấy được cái gì phải giữ luôn, không có chính sách đổi trả."
          
          chiêu cũ rích, minseok rờ vào một cái hộp vuông vuông, tay trái moi cái hộp trong túi áo, tay phải ghì lấy lưng áo của người yêu nhạt nhẽo. cái hộp bằng nhung màu xanh lá đậm, minseok cười mỉm chi, rồi tự dưng muốn khóc.
          
          ông bác sĩ già này.
          
          (ước gì có thể insert tấm ảnh vô)

selalancuoi_

viết chưa tới đâu nhưng mún hai người hun nhao
Reply