Nhân sinh cõi người, phong cảnh đạm mạc, vãn vị, tịch mịch. Ở hồng trần thấu tỏ trăm bề vãn thứ cơ gì phải tranh đua, ganh ghét đố kị với đời, chi bằng cùng ta ngăm mai đào hoa nở, ngắm mưa rơi gió biếc, năm tháng yên bình từ năm này qua năm khác. Kiếp người trăm vị, ngũ vị sao tả rõ lòng người, lòng người dâu bể bộn thứ, chẳng cách nào toan tính, đo đạc cả thảy. "Hoa rơi là vô tình, hoa nở là hữu ý" (Bạch Lạc Mai" cứ bình ổn, an cư, dung dị sống ở một nơi ưa thích, nhìn ngắm thiên nhiên bốn mùa đổi dời, giao hòa thống nhất hòa quyện cùng đất trời, mỗi mùa một loại phong cảm, nhã hứng thoảng đến cùng rượu ngắm trăng vui thích ở đình lầu hoa các, lại cư nhàn thanh thản chờ nắng lên cao đi câu cá, cùng lão hoa râm trong thôn đánh mạc chược, cờ tướng. Ngàn cảnh, trăng cảnh mà bốn mùa lại cứ đàn trôi. Ta chỉ biết mỗi năm lại dần khác biệt, năm này chẳng giống năm trước nhưng sinh hoạt bình dị, nhàn tản của ta không đổi, tuần hoàn luẩn quẩn một vòng ấy thế mà ta hạnh phúc khó buông.