sonnesole

Mình chuyển nhà qua một chiếc blog trên facebook để tiện cho việc sắp xếp các fic, artwork cũng như project, mọi người ghé qua chơi nhé ദ്ദി ˉ͈̀꒳ˉ͈́ )✧ 
          	
          	https://www.facebook.com/profile.php?id=61564424168494&mibextid=LQQJ4d

sonnesole

Ước gì tôi không chết (sớm) để có thể được nuôi dạy và lớn lên bởi những tác phẩm của bác Nguyễn Nhật Ánh.
          
          “Làm người lớn gần như là làm nỗi buồn vậy.”
          
          “Nếu con người sống trọn một trăm năm, trừ ra cộng lại một cách chi li thì thời gian thật sự vui vẻ, bình yên, hạnh phúc chắc chỉ gói ghém trong vỏn vẹn 1 năm. Chín mươi chín năm còn lại được định nghĩa bằng những từ khóa: buồn khổ, toan tính, lo lắng, ưu tư và vô vàn những thứ mệt mỏi khác.”
          
          (Trích Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình.)
          
          Người lớn họ muốn được trở thành trẻ con vì chẳng cần phải lo toan cơm áo gạo tiền, nhưng ngược lại, trẻ con muốn nhanh chóng lớn lên vì chúng có thể được làm bất cứ điều gì chúng muốn mà hiện tại không thể làm, như hút thuốc lá hay uống rượu bia chẳng hạn. Nhưng ở độ tuổi nào đi chăng nữa thì cũng đều có những đắn đo riêng mà bản thân đã từng trải qua, mong là các bạn nhớ rằng năm xưa đã từng chơi rồng rắn lên mây vui như thế nào, mong là mọi người nhận ra sự hiện diện của bản thân chính là lý do tồn tại của một ai đó.
          
          Dù không muốn (và cũng không thích) nhưng mình hoàn toàn đồng ý với câu “làm người lớn gần như là làm nỗi buồn” kia, vì cứ mỗi một năm trôi qua thì tầm quan trọng của sự mất mát và chia ly trở nên lớn dần trong tiềm thức mình.
          
          Và mình sẽ không bao giờ quên những điều đó.

lazuswlw

@ sonnesole  ngủ muộn thế sốp,giống e 
Reply