soultildeath

n0alc0h0l.

soultildeath

thế giới trong em được bồi đắp qua nhiều năm tháng, và sụp đổ vỏn vẹn một phút giây. em ôm hết tất cả vào lòng, hàn gắn từng mảnh vỡ, ngỡ sao máu chảy chẳng bao giờ chịu ngừng.

soultildeath

dường như có hàng ngàn chú cá đang bơi trong tâm trí, chúng vỗ thành từng đợt sóng dâng trào tựa thuỷ triều lên, khiến dòng cảm xúc chênh vênh nơi mình chập chờn giữa lưng chừng sống và chết. rồi như chìm thẳng xuống đáy vực sâu đen ngòm không lối thoát.

soultildeath

ivantill.
          _
          
          trong vòng tay rộng lớn nhưng chẳng còn vương chút hơi ấm nào của gã đàn ông, till co mình, tay cậu nắm chặt để ngay hông không dám động đậy. nếu như đây là giấc mơ, nó nhất định sẽ là cơn ác mộng của đời cậu. tuyệt nhiên, till lại chẳng muốn thức giấc. till ước ivan sẽ tiếp tục ôm mình như thế này, và ước mình có thể chối bỏ cái ôm này.
          
          cậu không đáp lại, mà cũng không đẩy ra.
          
          mái tóc đen xoã bên bờ vai cậu, hơi thở lạnh lẽo, đôi tay trắng bệnh, và bao gồm cả khuôn mặt lẫn giọng nói. tất thảy đều là nỗi buồn nghén đọng hoen vành mi. ↪ love - hate relationship✧

soultildeath

yatoyota.
          _
          
          yatora gục đầu, với những cảm xúc dâng trào từ tận sâu đáy lòng và tràn ra tí tách qua đôi mắt lẫn đôi tay đang cầm cọ run rẩy. yotasuke dường như đã nhận ra, theo một cách nào đó trái ngược với lương tâm (hoặc là vẫn thuận theo chiều gió), thì cậu quyết định trao anh một cái ôm nơi góc phòng,
          
          thoáng qua.

soultildeath

mình cũng chỉ nhớ em, khi mình không còn ai để nhớ, và khi mình là người đã làm mọi thứ kết thúc như chả có gì từng xảy ra. suy cho cùng thì cũng là tại mình thiếu thốn tình thương đến mức phát điên lên được.

soultildeath

mình phát điên với cả thế giới này, không chỉ riêng mình em đâu.
Balas

soultildeath

shinmono.
          _
          
          nó vẫn đang lảm nhảm, như một lẽ thường tình, với những điều những sự mà thậm chí hitoshi không nghe lọt lỗ tai được chữ nào cả. và dù cho có thế, hay hơn thế nữa, anh vẫn sẵn lòng ngồi đây chống cằm lặng yên nghe nó nói.
          
          monoma tiếp tục cất giọng, cho anh nghe, cũng cho cả nó hay nữa. vốn dĩ cứ vầy thì có ngày sẽ hết chuyện để nói ngay, nhưng dường như nó chả bận tâm mấy đâu.
          
          có hết thì tìm chuyện khác.
          có đau thì tìm anh khác.
          
          "anh nào hả?" - hitoshi khựng người, anh khẽ nhíu mày rồi vươn tay vuốt má nó.
          
          rồi monoma cười xoà, bảo nhầm thôi, lỡ mồm ấy mà.
          lỡ yêu ấy mà. sao thoát ra được đây.