Mình lại tự hỏi con người có nên hiểu chuyện như thế không. Hình như đó cũng chẳng phải là hiểu chuyện, hay nói đúng hơn là sự bất lực buông xuôi của một con người không thể chống lại dòng đời nghiệt ngã, mặc cho nó ra sức tàn phá hoành hành ngang dọc. Giống như đã đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng, nhìn có vẻ như đã thông suốt tất cả nhưng chỉ cần một ngọn gió khẽ thổi qua, chút hơi tàn liền dứt, cả cơ thể rơi xuống vực sâu tan xương nát thịt. Có lẽ ban đầu đã chẳng có sự lựa chọn, cũng chẳng thể nào vùng vẫy.