stariliss

vài ngày sau đó anh mới nhận ra không phải hắn giận anh mà là cả hai đang chiến tranh lạnh.
          	
          	anh cứ ngỡ nó sẽ lại tìm đến mình, nhưng không. ngay cả khi nó tốt nghiệp cũng không nói anh và rồi chuyển đi cũng không nói anh em một tiếng. những buổi đi chơi của câu lạc bộ bắt đầu thiếu đi hình bóng của hắn. các anh em vẫn cư xử bình thường như thể lê hồng sơn không tồn tại vậy.
          	
          	"này, mấy đứa làm gì thế? không nhận ra sự mất tích của lê hồng sơn à?"
          	
          	chợt những cựu sinh viên như anh cùng với những đứa em đã biết trước mối quan hệ giữa anh và sơn nhìn nhau. bọn họ xì xầm một lúc rồi quay lại nhìn anh mà thở dài. giọng thành an vang lên.
          	
          	"anh bình, anh có biết rằng thắng người mình thương là hết thương người mình thắng chưa?"
          	
          	gì cơ. thằng nhóc khiến anh và hắn tan nát đang nói gì đấy, dạy đời ai cơ. anh định gân cổ lên cãi cơ mà não load kịp cái câu mà nó nói...
          	
          	"lẽ nào..."
          	
          	"nếu anh nói sơn không thương mình lại oan ức cho bạn em quá. lúc cãi nhau với anh nó đi gặp anh em đồng niên khóc quá trời. thằng cún con đó thương anh còn không hết."
          	
          	đình dương lại vỗ nhẹ vai anh một cái.
          	
          	"nhưng anh thắng nhiều rồi, tại vì anh đâu có yêu thương gì nó."
          	
          	"có...có mà..."
          	
          	"vậy anh đi nói với bản thân của lúc trước ấy."
          	
          	"..."
          	
          	ngày hôm ấy, trên con đường thân thuộc ngày nào. hình bóng về những ngày được hắn đưa về, nắm tay đi về, cõng về xuất hiện trước mắt anh. phải rồi, chính anh là người đã khiến cho con đường này cô đơn. tại sao anh lại luôn muốn thắng hắn làm gì? sao anh lại yêu như trẻ con như thế. bây giờ mất đi rồi làm sao để tìm lại được đây.
          	
          	"liệu ta còn có thể cùng nhau đi trên con đường này một lần nữa được không, lê hồng sơn?"
          	
          	ᯓ★
          	
          	mình là star người yêu con chữ cũng như những cái kết không trọn vẹn!

stariliss

vài ngày sau đó anh mới nhận ra không phải hắn giận anh mà là cả hai đang chiến tranh lạnh.
          
          anh cứ ngỡ nó sẽ lại tìm đến mình, nhưng không. ngay cả khi nó tốt nghiệp cũng không nói anh và rồi chuyển đi cũng không nói anh em một tiếng. những buổi đi chơi của câu lạc bộ bắt đầu thiếu đi hình bóng của hắn. các anh em vẫn cư xử bình thường như thể lê hồng sơn không tồn tại vậy.
          
          "này, mấy đứa làm gì thế? không nhận ra sự mất tích của lê hồng sơn à?"
          
          chợt những cựu sinh viên như anh cùng với những đứa em đã biết trước mối quan hệ giữa anh và sơn nhìn nhau. bọn họ xì xầm một lúc rồi quay lại nhìn anh mà thở dài. giọng thành an vang lên.
          
          "anh bình, anh có biết rằng thắng người mình thương là hết thương người mình thắng chưa?"
          
          gì cơ. thằng nhóc khiến anh và hắn tan nát đang nói gì đấy, dạy đời ai cơ. anh định gân cổ lên cãi cơ mà não load kịp cái câu mà nó nói...
          
          "lẽ nào..."
          
          "nếu anh nói sơn không thương mình lại oan ức cho bạn em quá. lúc cãi nhau với anh nó đi gặp anh em đồng niên khóc quá trời. thằng cún con đó thương anh còn không hết."
          
          đình dương lại vỗ nhẹ vai anh một cái.
          
          "nhưng anh thắng nhiều rồi, tại vì anh đâu có yêu thương gì nó."
          
          "có...có mà..."
          
          "vậy anh đi nói với bản thân của lúc trước ấy."
          
          "..."
          
          ngày hôm ấy, trên con đường thân thuộc ngày nào. hình bóng về những ngày được hắn đưa về, nắm tay đi về, cõng về xuất hiện trước mắt anh. phải rồi, chính anh là người đã khiến cho con đường này cô đơn. tại sao anh lại luôn muốn thắng hắn làm gì? sao anh lại yêu như trẻ con như thế. bây giờ mất đi rồi làm sao để tìm lại được đây.
          
          "liệu ta còn có thể cùng nhau đi trên con đường này một lần nữa được không, lê hồng sơn?"
          
          ᯓ★
          
          mình là star người yêu con chữ cũng như những cái kết không trọn vẹn!

stariliss

bé nó chỉ cười không đáp gì và chiều hôm đó nó thành bạn chung trọ với cậu. chủ trọ vừa đi là cậu nhảy lên người nó liền.
          
          "đàn cho anh nghe đi sơn. call video âm thanh rè gần chếtt."
          
          "vâng vâng."
          
          nó lấy ra cây đàn và rủ anh ra ngoài kiếm chỗ nào chill chill yên tĩnh để cả hai ngân nga bài hát vừa cùng nhau viết lúc call video. cậu thích những khoảnh khắc như thế này nhất, bên cạnh người bạn đầu tiên và là duy nhất rồi cùng nhau ngân lên giai điệu được viết bằng tình cảm của mình. cứ như là một giấc mơ vậy, và trong giấc mơ của cậu ngoài ba mẹ ra thì lê hồng sơn đã xuất hiện ở trong đó. có lẽ nguyên bình không nhận ra nhưng từ khi nào hồng sơn đã trở thành người không thể thiếu trong cuộc đời của cậu. cứ hễ không thấy em nó đâu là cậu loạn lên rồi suy nghĩ đủ kiểu nhóc ta chán cậu rồi nên bỏ đi. và mỗi lần như vậy em ấy lại phải dỗ cậu và an ủi cậu khỏi những suy nghĩ tiêu cực.
          
          _star_
          
          sơn bình siu siu đáng yêuu

stariliss

"bảo, mày thấy ngân thế nào?"
          
          bảo đang lắc lư cái ly của mình chờ ngân quay lại thì nghe duy ngọc hỏi khiến hắn hơi khựng lại. tại hắn cũng không biết dùng từ gì mới đúng nữa. một người bạn rất tốt? không, thái ngân còn hơn cả thế nữa. tiếc là hắn chẳng biết hơn hai chữ bạn bè ấy còn có từ gì miêu tả được mối quan hệ giữa hai.
          
          "thì cũng bình thường thôi. bạn bè nhưng tui thân với ngân hơn bạn."
          
          anh khẽ cười. ngân ơi là ngân, trao hết con tim làm chi để bây giờ vị trí của mình trong lòng người thương lại ngang hàng với người khác thế này. mà nó cũng không khác anh là mấy. vũ thậm chí còn biết anh thích nó là đằng khác. thà là em ấy không biết sự thật và xem anh như một người thầy còn hơn là biết nhưng im lặng chẳng có lời hồi đáp nào. con tim ngọc đau nhiều chút vào 3 năm trước và tăng dần đến bây giờ. anh đã tưởng nó không còn biết đau nữa rồi bởi hồi cấp 3 vũ mấy lần bóc secret giới thiệu người yêu cho anh, có điều không đi dài lâu thôi. con tim của em ấy như làm bằng đá vậy, nhất quyết không rung động với một nam nhân nào.
          
          _star_

stariliss

anh chưa bao giờ quên đi sinh nhật của khôi vũ nhưng hôm nay bùi duy ngọc thật sự quên sinh nhật người thương.
          
          ​không phải là quên ngày mà là anh quên cảm giác phải làm gì vào ngày đó. anh vẫn làm một chiếc bánh kem nhỏ cho em ấy, vẫn mua những con gấu bông, những phần quà hấp dẫn khác cho em. nhưng khi anh hạnh phúc ôm lấy người thương lại thấy trong lòng trống rỗng chẳng còn như xưa. cảm xúc hân hoan quen thuộc và mừng rỡ khi thấy vũ cười đã không còn rộn ràng như trước. cảm giác như tim anh đang thiếu gì đó, một thứ vô hình chẳng rõ được.
          
          ⇁ oneshort sắp tới
          
          _star_

stariliss

"nếu thương cậu vậy ai thương xuân bách đây hả thành công...cậu có gia đình nếu mọi người có quay lưng lại với cậu thì họ còn an ủi. nhưng xuân bách không có gia đình đâu thành công ơi, sao cậu lại làm thế."
          
          dillan chỉ lắc đầu không muốn ngước mặt lên nhìn nữa. khôi vũ thì đứng đó như không tin vào những gì mình nghe được. nếu một mai cậu cũng lấy vợ vậy tình cảm mà thầy ngọc dành cho cậu có như cách mà xuân bách chờ đợi thành công không...?
          
          

stariliss

"nếu còn nhớ mình vậy tại sao bạn lại uống bia?"
          
          không có câu trả lời từ phía xuân bách khiến cậu có chút chạnh lòng. lúc trước khi còn bên nhau cả 2 không uống là vì chưa đủ tuổi nhưng bản thân thành công vốn không thích đồ có cồn nên có một lần nói với bách rồi. bạn ấy hứa dù có đủ tuổi cũng sẽ không uống vậy mà...
          
          "người rời đi 3 năm không một lời giải thích nói ra câu đó có đáng không, thành công?"
          
          "..."
          
          hẹn mọi người tập sau!
          
          _star_