Em ăn, em nói, em cười
Kiếp này không có hai người như em.
Trọng Đức xem Việt Phương ăn cơm thôi cũng thấy thích, nhìn em nói thôi cũng thấy đặc biệt, nghe em cười cũng đã đủ xao xuyến. Rõ là thích người ta ra mặt, sao lúc nào cũng chối đây đẩy rồi đùn cho cái bệnh tăng động giảm chú ý. Bác sĩ phương nào chắc cũng phải ngán ngẩm lắc đầu mỗi khi giải thích rằng hắn ốm tương tư chứ chẳng đâu ra cái bệnh bịa đặt kia.