sweetredbeanpaste

“Ai làm lại trưởng phòng khi được vợ đảm nấu cơm ba thanh một mặn cho mỗi ngày như này cơ chứ?”
          	___
          	Nguyễn Đỗ Nhật Hoàng thích anh Nguyễn Huy từ hồi anh về trường cậu trong một buổi diễn thuyết. Ở đời chắc ít ai dại trai được như Hoàng lắm, chỉ vì thích anh mà mục tiêu đầu tiên trong danh sách những việc sẽ làm sau khi tốt nghiệp của Hoàng đã được sửa thành “Làm chung công ty với anh Huy”. Mà chắc cũng ít có ai một năm đi chùa bốn năm lần chỉ để… cầu duyên như Hoàng. 
          	
          	Thú thực, Hoàng không mấy mặn mà gì với cái ngành này, nhưng vì để được sống chung dưới một mái nhà (văn phòng) với anh Huy mà cậu cũng ráng cố suốt bốn năm trời. Có lẽ ông trời cũng cảm động trước sự cố gắng của cậu nên cuối cùng Hoàng đã đạt được ước nguyện đầu tiên trong danh sách những việc muốn làm. 
          	___
          	Mấy năm không gặp, anh Huy giờ trông còn nét hơn bốn năm trước. Khi nghe tin người sẽ trực tiếp hướng dẫn Hoàng trong quá trình đào tạo là Huy, cậu vui đến độ thiếu điều nhảy cẫng lên ôm anh trước mặt chị HR. 
          	___
          	“Bé Hoàng nhà ta giỏi lắm, lúc nào cũng như mặt trời nhỏ di động vậy á. Công việc thì giỏi mà việc nhà cũng khéo không kém. Giá mà anh có người yêu như Hoàng thì-” 
          	
          	“Em đồng ý!” 
          	___
          	“Anh hãy cứ tập trung vào công việc của mình đi ạ! Việc nội trợ hãy cứ để em!”
          	
          	“Nhưng mà…”
          	
          	“Được mà! Cứ để đó em lo cho!”
          	___

sweetredbeanpaste

___
          	  “Nè, nghe gì chưa. Thấy bảo anh Huy mới được em nào bên phòng Nhân sự tỏ tình hồi sáng nay đấy. Trời má, em này xinh thì thôi luôn! ”
          	  
          	  “Thật không? Biết đâu cổ là người tình giấu danh tính suốt bấy lâu nay của ảnh thì sao bay? Ô Hoàng?”
          	  
          	  Anh Huy có người khác sao? Không được! Nhưng… nhưng lỡ ảnh thích người ta thật thì sao. Dù sao anh Huy từ trước đến giờ vẫn luôn tốt bụng giỏi giang như thế, nhiều người thích ảnh là chuyện bình thường mà… 
          	  ___
          	  “Bị khùng hả Hoàng? Anh nhớ lại đi, bốn năm, anh đã cố gắng suốt bốn năm? Và giờ anh bảo với em như thể anh định lùi lại phía sau trơ mắt nhìn con nhỏ nào đấy cướp bạch nguyệt quang của anh sao hả?!” 
          	  ___
          	  “Em không cho phép!”
          	  
          	  “Ơi?”
          	  
          	  “Anh Huy! Anh chỉ có thể là của em thôi!” Khóc rồi, sao lại yếu đuối thế kia chứ. Anh Huy hay bảo Hoàng là mặt trời nhỏ, giờ mặt trời bị mưa phủ ướt mắt rồi liệu anh có ghét Hoàng không? Kệ đi, anh Huy có ghét cũng kệ, chẳng may cậu có bị anh ghét thì cũng chứng tỏ trong lòng ảnh Hoàng vẫn tồn tại. 
          	  ___
          	  “Sao lại đau thế nhỉ?” Quái lạ, qua Hoàng nhớ cậu chỉ uống có chén rồi thế nào tìm đến tận nhà Nguyễn Huy ngồi trước cửa đợi anh như cún chờ bố về thôi mà. Sao giờ người cậu lại nhức thế này, bộ tối qua vội kiếm anh quá nên bị té oạch ở đâu mà không nhớ hả ta.
          	  
          	  “Bé dậy rồi đó hả?”
          	  
          	  “Dạ???” Ôi? Mùi sắt gỉ nhàn nhạt mằn mặn nóng ấm trượt thẳng vào miệng khiến Hoàng xấu hổ vội lấy tay che bên chảy máu mũi lại. Hoá ra sau lớp sơ mi kín cổng cao tường thường thấy ấy lại là cả chiếc bánh mì múi nào ra múi nấy như này. 
          	  
          	  “Dạ cái gì nữa bé, bé ăn người ta xong định phủi mông bỏ đi vậy hả?” 
          	  
          	  “A ha ha…?” Hả?
          	  
          	  “Hoàng phải chịu trách nhiệm với anh đi chứ, anh giờ đã là người của Hoàng rồi đấy.”
          	  ___
          	  “Của cậu đây, 5 triệu như đã hứa.”
          	  
          	  “Xì, sếp gì mà kibo.” Em đã giúp anh tán được ‘người đó’ rồi mà anh chỉ cho đúng 5 triệu là sao?
Reply

sweetredbeanpaste

“Ai làm lại trưởng phòng khi được vợ đảm nấu cơm ba thanh một mặn cho mỗi ngày như này cơ chứ?”
          ___
          Nguyễn Đỗ Nhật Hoàng thích anh Nguyễn Huy từ hồi anh về trường cậu trong một buổi diễn thuyết. Ở đời chắc ít ai dại trai được như Hoàng lắm, chỉ vì thích anh mà mục tiêu đầu tiên trong danh sách những việc sẽ làm sau khi tốt nghiệp của Hoàng đã được sửa thành “Làm chung công ty với anh Huy”. Mà chắc cũng ít có ai một năm đi chùa bốn năm lần chỉ để… cầu duyên như Hoàng. 
          
          Thú thực, Hoàng không mấy mặn mà gì với cái ngành này, nhưng vì để được sống chung dưới một mái nhà (văn phòng) với anh Huy mà cậu cũng ráng cố suốt bốn năm trời. Có lẽ ông trời cũng cảm động trước sự cố gắng của cậu nên cuối cùng Hoàng đã đạt được ước nguyện đầu tiên trong danh sách những việc muốn làm. 
          ___
          Mấy năm không gặp, anh Huy giờ trông còn nét hơn bốn năm trước. Khi nghe tin người sẽ trực tiếp hướng dẫn Hoàng trong quá trình đào tạo là Huy, cậu vui đến độ thiếu điều nhảy cẫng lên ôm anh trước mặt chị HR. 
          ___
          “Bé Hoàng nhà ta giỏi lắm, lúc nào cũng như mặt trời nhỏ di động vậy á. Công việc thì giỏi mà việc nhà cũng khéo không kém. Giá mà anh có người yêu như Hoàng thì-” 
          
          “Em đồng ý!” 
          ___
          “Anh hãy cứ tập trung vào công việc của mình đi ạ! Việc nội trợ hãy cứ để em!”
          
          “Nhưng mà…”
          
          “Được mà! Cứ để đó em lo cho!”
          ___

sweetredbeanpaste

___
            “Nè, nghe gì chưa. Thấy bảo anh Huy mới được em nào bên phòng Nhân sự tỏ tình hồi sáng nay đấy. Trời má, em này xinh thì thôi luôn! ”
            
            “Thật không? Biết đâu cổ là người tình giấu danh tính suốt bấy lâu nay của ảnh thì sao bay? Ô Hoàng?”
            
            Anh Huy có người khác sao? Không được! Nhưng… nhưng lỡ ảnh thích người ta thật thì sao. Dù sao anh Huy từ trước đến giờ vẫn luôn tốt bụng giỏi giang như thế, nhiều người thích ảnh là chuyện bình thường mà… 
            ___
            “Bị khùng hả Hoàng? Anh nhớ lại đi, bốn năm, anh đã cố gắng suốt bốn năm? Và giờ anh bảo với em như thể anh định lùi lại phía sau trơ mắt nhìn con nhỏ nào đấy cướp bạch nguyệt quang của anh sao hả?!” 
            ___
            “Em không cho phép!”
            
            “Ơi?”
            
            “Anh Huy! Anh chỉ có thể là của em thôi!” Khóc rồi, sao lại yếu đuối thế kia chứ. Anh Huy hay bảo Hoàng là mặt trời nhỏ, giờ mặt trời bị mưa phủ ướt mắt rồi liệu anh có ghét Hoàng không? Kệ đi, anh Huy có ghét cũng kệ, chẳng may cậu có bị anh ghét thì cũng chứng tỏ trong lòng ảnh Hoàng vẫn tồn tại. 
            ___
            “Sao lại đau thế nhỉ?” Quái lạ, qua Hoàng nhớ cậu chỉ uống có chén rồi thế nào tìm đến tận nhà Nguyễn Huy ngồi trước cửa đợi anh như cún chờ bố về thôi mà. Sao giờ người cậu lại nhức thế này, bộ tối qua vội kiếm anh quá nên bị té oạch ở đâu mà không nhớ hả ta.
            
            “Bé dậy rồi đó hả?”
            
            “Dạ???” Ôi? Mùi sắt gỉ nhàn nhạt mằn mặn nóng ấm trượt thẳng vào miệng khiến Hoàng xấu hổ vội lấy tay che bên chảy máu mũi lại. Hoá ra sau lớp sơ mi kín cổng cao tường thường thấy ấy lại là cả chiếc bánh mì múi nào ra múi nấy như này. 
            
            “Dạ cái gì nữa bé, bé ăn người ta xong định phủi mông bỏ đi vậy hả?” 
            
            “A ha ha…?” Hả?
            
            “Hoàng phải chịu trách nhiệm với anh đi chứ, anh giờ đã là người của Hoàng rồi đấy.”
            ___
            “Của cậu đây, 5 triệu như đã hứa.”
            
            “Xì, sếp gì mà kibo.” Em đã giúp anh tán được ‘người đó’ rồi mà anh chỉ cho đúng 5 triệu là sao?
Reply

sweetredbeanpaste

Đỗ Nhật Hoàng nhìn vào dãy số liên lạc trên sổ ghi chú hồi lâu, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ bấm vào nút gọi. 
          
          Đầu dây bên kia đổ chuông khá lâu vẫn chưa có ai bắt máy, cậu còn tưởng mình bị đám bạn lừa rồi. May sao người bên kia cuối cùng cũng chịu nghe máy. 
          
          “Cho hỏi, anh là Nguyễn Huy đúng không ạ?”
          
          “Đúng rồi, là tôi.”
          
          Vậy là đúng người rồi.
          
          “Hình như anh có nhận phối giống đúng không ạ? Tôi có thấy đồng nghiệp của tôi giới thiệu qua về anh rồi nhưng có vài thông tin tôi muốn hỏi thêm một chút: Em nhỏ của anh có được tiêm chủng đầy đủ không? Có khoẻ mạnh không? Tỷ lệ phối giống đậu thai trước đó có cao không? Có đảm bảo sẽ mang thai ngay lần đầu không ạ?”
          
          “Hả?” Cậu này hỏi cái gì vậy? Huy mới tắm xong còn chưa kịp lau khô tóc đã phải bắt máy vội để nghe được mấy câu quấy rối này đấy à?
          
          Hoàng thấy giọng người kia lên hơi cao, có vẻ người này vẫn chưa hiểu những gì Hoàng vừa nói. Cậu đang định nói lại thì bên kia bỗng lên tiếng trả lời.
          
          “Của tôi từ nhỏ đến giờ được tiêm chủng đầy đủ. Rất khoẻ mạnh, có thể đảm bảo thời gian làm chuyện đó từ một tiếng đổ lên. Tỷ lệ thụ thai cho đối phương thì tôi không rõ vì tôi chưa thử bao giờ.” 
          
          Một con mèo đực khỏe mạnh, được chăm sóc đầy đủ, chắc chắn sẽ rất hợp với bé mèo nhà mình. 
          
          Hoàng nghe Huy tả vậy thì mừng lắm, cuối cùng cậu cũng kiếm được mèo đực với chất lượng giống tốt cho bé nhà mình rồi. Có điều sao người này tả mèo mà như tả người vậy…? 
          
          “Anh có thể cho tôi xin một số ảnh của bé nhà mình được không ạ?”
          
          ??? 
          
          Nguyễn Huy đơ cái mặt ra rồi, đây có tính là quấy rối công khai qua kênh chat không? Nghĩ vậy chứ anh vẫn thuận theo câu hỏi của Hoàng mà trả lời.
          
          “Tôi không có thói quen chụp cái đó, cậu có thể qua nhà tôi xem trực tiếp cũng được. Địa chỉ là…”
          
          …
          “Mèo của anh đâu ạ?” Đỗ Nhật Hoàng hớn hở ôm trong lòng con mèo béo, lòng thầm nghĩ sau hôm nay có lẽ cậu sẽ có cháu rồi.
          
          “?” Mèo nào cơ?

sweetredbeanpaste

“Có khi nào em cảm thấy ghen tị với anh không?”
          …
          Đã là năm thứ hai kể từ khi Hoàng nghỉ việc ở công ty để chăm con nhỏ. Bây giờ ngoài những lúc nhận vài công việc bán thời gian online, gần như hầu hết thời gian Hoàng đều quanh quẩn ở nhà với con. 
          
          Mọi thứ vẫn như trước, Huy vẫn thương Hoàng, vẫn chăm lo cho cả cậu và con. Về mặt vật chất, Hoàng không thiếu bất cứ thứ gì; về mặt tình cảm, Huy lại càng không bao giờ khiến cậu phải rơi vào trạng thái nghi ngờ liệu anh có còn yêu mình không. Chỉ là… có đôi lúc Hoàng nhận ra hình như đã có gì thay đổi trong cuộc sống của cậu, nhỏ thôi, nhưng rất rõ. 
          …
          Mười giờ tối, Hoàng cuối cùng cũng dỗ em bé ngủ xong. Nhìn đứa nhỏ hồng hào thở đều đang say ngủ trong nôi, cậu bất giác mỉm cười. Đứa nhỏ mà cậu cưng yêu nhất, liệu một ngày nào đó của mười sáu năm sau này có vì một người nào đấy mà cãi lời hai bố không nhỉ? Đến lúc ấy, chắc cả Hoàng và Huy sẽ đau lòng lắm đây. 
          
          “Anh về rồi!”
          …
          “Em thơm quá~”
          
          “Thôi đi, người em giờ toàn mùi sữa với đồ của con chứ có gì đâu mà thơm. Anh có vào chào con thì vào đi. À, nhưng phải đi tắm trước đi đã, không khéo lại lây bụi cho con.”
          
          Hoàng cười để mặc Huy ôm mình trong khi tay vẫn thoăn thoắt soạn đồ cho chồng. Mắt Huy dừng lại rất lâu trên hai bọng mắt sưng rõ của Hoàng. Mấy hôm vừa rồi con gái bị sốt cao, Hoàng gần như hôm nào cũng thức trắng cả đêm túc trực bên giường bệnh của con. “Em vào nghỉ đi, để anh ở đây với con cho.” “Không sao đâu anh, em chăm con thêm tí nữa rồi nghỉ ngay mà. Anh đi nghỉ sớm đi mai còn lên công ty nữa.” Rõ ràng việc nuôi con chẳng hề dễ dàng chút nào.
          …
          Những câu chuyện công sở, rõ ràng đã từng là chủ đề chung của hai người sau mỗi một ngày bận rộn khi Hoàng còn đi làm. Nhưng giờ đây khi ngồi nghe Huy kể về công việc của mình, Hoàng gần như không thể hiểu được bao nhiêu. Thế rồi giữa chừng Huy đột nhiên dừng lại, anh hỏi:
          
          “Hoàng nè, có khi nào em cảm thấy ghen tị với anh không?”

sweetredbeanpaste

Có lẽ việc đáng sợ nhất không phải là cảm giác bị bỏ lại phía sau, mà là cảm giác mình đứng mãi một chỗ không thể tiến thêm bước nào. 
            
            “Con ngoan nào! Gọi bố Huy đi rồi bố thương nào!” 
            
            “Bo… bo… ba… ba Quàng!”
            
            Ria mèo bố Huy ỉu xìu thấy rõ, dường như Hoàng còn có thể thấy được mấy giọt nước mắt không tồn tại ở nếp nhăn hai bên đuôi mắt anh. Đống dữ liệu trước màn hình vẫn đang hiển thị rõ ràng, thông báo từ ghi chú nhắc nhở cậu phải hoàn thành công việc và gửi lại khách bản final trước sáu giờ tối. 
            
            Hoàng không phải đang chững lại, cậu chỉ đang đi chậm hơn một chút mà thôi.
            …
            “Huhu Hoàng ơi, sau này mình đừng sinh thêm nữa được không em? Anh không muốn em phải chịu khổ thêm nữa đâu.” Huy lúc này đã ôm chặt lấy Hoàng, đầu anh rúc vào lòng cậu cọ cọ như đang làm nũng. Tay anh không yên phận mò vào trong áo của Hoàng khiến cậu giật thót. 
            
            “Này!?”
            
            Trên làn da mịn không tì vết ấy giờ đã có thêm một đường sẹo dài, Huy xót không tài nào tả nổi. Rõ ràng Hoàng mới là người phải trải qua nỗi đau sinh nở, nhưng anh lại thấy đau hơn ai hết. Anh vẫn nhớ lúc Hoàng được đưa đến viện, mặt cậu đau đớn túa mồ hôi hột, tay bấu chặt vào tóc anh không buông. Lúc ấy Huy đã rất sợ, sợ sẽ đánh mất Hoàng, chưa bao giờ anh thấy sợ như lúc ấy. 
            
            “Anh- khóc đấy à?”
            
            “Anh không!”
            …
            “B… bố… bố Huy ơi…”
            
            “Hoàng! Em ra mà coi! Con nó gọi anh rồi này!”
            
            “Ghen tị với anh thật đó.” Lần này thì Hoàng ghen với Huy thật.
Reply

sweetredbeanpaste

Từ bỏ công việc khi đang ở trên đà phát triển nhất, Hoàng chọn lui về chăm lo cho gia đình nhỏ của mình. Thế giới xung quanh của Hoàng cũng vì thế mà bị thu hẹp hơn so với thế giới của Huy. “Em có ghen tị với anh không?” khi anh không bị bó buộc bởi con cái, khi anh vẫn đang được làm công việc mình yêu, khi con đường thăng tiến của anh ngày một rõ ràng còn Hoàng gần như đứng im tại chỗ, thậm chí có khi còn cảm thấy mình như đang bị bỏ lại phía sau…
            …
            Không. Hoàng không ghen tị với Huy. Hoàng ghen với chính cậu của ngày xưa. 
            …
            Hoàng yêu Huy, yêu con, yêu cả gia đình này. Nhưng nói không tủi thân là nói dối. Cậu rất nhớ mình của ngày xưa, nhớ cảm giác được bù đầu với đống công việc, nhớ những lúc hai giờ sáng vẫn đang lạch cạch trong thư phòng chỉ vì tin nhắn của sếp lúc nửa đêm gọi cậu trong nhóm công việc. Dù Hoàng không trực tiếp trả lời câu hỏi của anh nhưng Huy vẫn cảm nhận được nỗi buồn của cậu, anh không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ ôm cậu vào lòng để mặc cậu nức nở.
Reply

sweetredbeanpaste

“Anh là Võ Ngọc Thư…?” Hoàng hết nhìn cái tên đang hiển thị trên Facebook, trên đó còn hiện rõ đoạn tin nhắn hẹn gặp nhau chiều nay của hai người, lại nhìn lên người đàn ông cao lớn trước mặt. Đùa cậu à? Võ Ngọc Thư chẳng phải tên con gái sao? Sao em Thư của cậu lại biến thành một anh trai trông đậm chất đàn ông thế này? 
          
          Không lẽ đây là cái giá của việc làm quen qua mạng, nói chuyện gì cũng hợp mà quên hỏi giới tính đối phương đấy à…
          …
          Thôi được rồi, trai hay gái cũng được, miễn là con người là được. Gia đình Hoàng chỉ yêu cầu cậu dẫn người yêu về ra mắt thôi chứ có bắt buộc giới tính là gì đâu. Hơn nữa, dù sao anh trai trước mặt trông cũng... khá đẹp trai tử tế, ừm... đúng gu Hoàng, và có lẽ là cũng sẽ hợp gu của cả nhà cậu. Đành vậy.
          …
          “Ảnh vui tính thì mày cười là được rồi? Mắc gì cưới xong có bầu vậy Hoàng?”
          
          “...”
          
          “Hồi đó con nào dặn thằng Hoàng cười nhầm miệng à?”

sweetredbeanpaste

“Anh Huy này, sang tháng mình sẽ kết thúc mối quan hệ này đúng không anh?”
          …
          Đỗ Nhật Hoàng không biết mình làm sao nữa. Nếu bây giờ cậu nói thật với đám bạn thân rằng thực tế cậu vẫn chưa có người yêu, rằng Huy và cậu không là gì của nhau ngoại trừ cái danh người yêu trên hợp đồng, liệu họ có đánh cậu không? 
          
          Chẳng biết từ khi nào, Hoàng dần cảm thấy mệt mỏi với lựa chọn của chính mình. Có phải Hoàng đã quá tham lam khi mong muốn dựng xây một gia đình nhỏ không? Trong khi mọi người xung quanh ai nấy đều muốn phát triển sự nghiệp, muốn có thời gian cho chính bản thân mình, thì cậu lại mong muốn được làm một người mẹ (?). Ngu ngốc.
          
          “Tại sao phải lấy chồng chứ? Chịu chết, nghĩ đến cảnh cưới xong phải làm dâu trăm họ thôi đã thấy mệt rồi.”
          …
          Nguyễn Huy từng cho rằng mình không thể yêu ai. Việc chủ động lôi Hoàng vào mối quan hệ này cũng chỉ là để che mắt người trong gia đình. Nếu là cưới xin hay yêu đương bình thường, anh sẽ phải tốn thêm thời gian để quan tâm tới đối phương. Đối với một người coi sự nghiệp là trên hết như Huy, mỗi giây mỗi phút đều vô cùng quý giá, việc yêu đương chưa bao giờ nằm trong danh sách ưu tiên của anh. Đỗ Nhật Hoàng muốn trải nghiệm cảm giác được có một gia đình nhỏ, vừa hay, anh cũng đang cần một gia đình giả để mấy bậc trưởng bối trong nhà bớt lên cơn đau tim mỗi tháng. 
          
          “Em có muốn hẹn hò với anh không?”
          
          “Vâng?”
          …
          Cũng là Nguyễn Huy, anh nghĩ mình điên rồi. Điên vì anh phát hiện ra mình có tình cảm với Đỗ Nhật Hoàng. Mới nãy anh suýt nữa thì mất bình tĩnh khi thấy một cậu nhân viên khác tỏ ra thân mật với Hoàng. Nhưng anh lấy tư cách gì để khó chịu? Anh và cậu chỉ là người yêu trên giấy tờ, ngoại trừ bạn bè thân thiết, không một ai trong công ty biết về chuyện Hoàng là người yêu của Huy. Cậu nhân viên kia có lẽ cũng chỉ đang hỗ trợ Hoàng trong công việc, để việc tư xen vào việc công sẽ chẳng ra làm sao cả. 
          …

sweetredbeanpaste

“Cậu ta có ý với em, em không nhận ra hay cố tình không hiểu vậy Hoàng?” Cuối cùng Huy vẫn để cảm xúc dẫn lối.
            
            Hoàng bị Huy giữ chặt tay đè lên cánh cửa phòng để đồ. Cậu không thể hiểu nổi, rốt cuộc Huy phát điên vì cái gì. Cậu ta trong lời anh nói là ai mới được. 
            …
            “Anh và em chỉ là người yêu trên danh nghĩa thôi anh Huy.”
            
            “Em còn biết chúng ta là người yêu? Vậy mà em vẫn có thể thoải mái tơ tưởng đến người khác trong khi vẫn còn quan hệ với anh à?”
            
            Huy thề, câu nói đó chắc chắn sẽ là câu ngu nhất đời anh. Giây phút thấy mắt Hoàng mở to đầy kinh ngạc không nói nên lời, anh biết mình xong rồi.
            …
Reply

sweetredbeanpaste

“Tôi đã dặn thầy thế nào?”
          
          Đỗ Nhật Hoàng - giáo viên hợp đồng mới vào làm không lâu, giờ đang đứng im một góc như mấy đứa học sinh làm sai bị thầy trách phạt, cúi đầu không dám nói câu nào. 
          
          “Em…”
          
          “Tôi đã bảo thầy chấm bài câu nào sai thì note lại bằng bút chì màu là được rồi, sao thầy còn gạch đỏ bài của học sinh nữa?” 
          
          “Dạ, em xin lỗi…” 
          …
          “Thôi mà Hoàng ơi, anh đừng buồn nữa, mai anh còn phải lên lớp buổi chiều đấy biết không Hoàng (Giờ anh khóc mắt lại sưng cho coi)? Với lại em thấy thầy Huy không giận anh vậy đâu, mình mới vào còn chưa quen thì làm sai một lần là điều không tránh khỏi…”
          
          “Đây là lần thứ hai rồi.” 
          
          “...” Cha chả cha ơi cha?
          …
          “Sao em còn chưa về?”
          
          Hoàng liếc nhìn tin nhắn mới nhất được gửi đến, không biết cái đầu nhỏ nghĩ gì mà cầm điện thoại một lúc lâu tay không nhúc nhích. 1… 10 cuộc gọi nhỡ và gần 20 tin nhắn đến từ tên người dùng “meogia”, cuối cùng dứt khoát úp điện thoại xuống bàn uống tiếp. 
          …
          “Alo Mèo đó hả con? Trời ơi con kêu người lớn trong nhà đến đón chú Hoàng về đi chứ coi bộ chú say quá trời say rồi con ơi, kiểu này chắc không tự về được đâu.”
          
          “...” Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu không có tiếng, Khang còn tưởng mình nói chưa đủ rõ đang định nói lại lần nữa thì bên kia cuối cùng cũng lên tiếng. 
          
          “Khang, cho anh cái địa chỉ nhanh.”
          
          “?” Tối nay Khang mới uống có hai chén nhỏ xíu thôi, còn tỉnh lắm, có say như anh Hoàng đâu. Không lẽ tửu lượng Khang giờ xuống cấp đến mức nghe tai nọ lọt tai kia rồi à? 
          …
          “Nằm yên đó đi, tối nay anh sẽ ngủ ở phòng khách.”
          
          Nguyễn Huy gạt nhẹ tay Hoàng ra, nhất quyết không nhìn vào khuôn mặt phụng phịu sưng như sắp khóc lần nữa của cậu. 
          …
          “Thôi nào, bé Hoàng nhà ta giỏi lắm. Nha, sau anh không la em vậy đâu.”
          
          Thua rồi,

sweetredbeanpaste

Đứng trước cửa văn phòng chần chừ một hồi lâu, cuối cùng Hoàng cũng mạnh dạn gõ lên cánh cửa gỗ ấy 3 tiếng vang nhẹ vừa đủ để thông báo với người đang ngồi trong phòng.
          
          “Vào đi.”
          
          Giọng người đàn ông vang lên đều đều, gọn gàng, chẳng mang theo chút cảm xúc nào. Hoàng bước vào trong, nhìn gương mặt vừa xa lạ vừa thân thuộc trước mặt, cậu bỗng cảm thấy có chút gì đó như là hụt hẫng thoáng qua trong lòng. Bởi chỉ ít ngày nữa thôi, cậu sẽ chia tay với người đàn ông này và rời khỏi đây mãi mãi. “chia tay”… Hình như Hoàng và anh còn chưa bao giờ đính chính mối quan hệ, vậy thì họ có là gì của nhau đâu mà gọi là chia tay được. 
          
          “Thưa anh, tôi xin phép được về sớm hôm nay và nghỉ có phép trong tuần tới.”
          
          “Lý do?” Huy nghe Hoàng định xin nghỉ, lúc này anh mới buông tài liệu trên tay xuống và ngẩng đầu lên nhìn. 
          
          “Nhà có việc ạ.” Hoàng nói dối. nhà cậu chẳng có việc gì vào tầm này cả.
          
          Trước ánh mắt sắc lẹm của Huy, Hoàng chột dạ vô thức khom lưng cúi người xuống thấp hơn. Từ lúc vào trong phòng, Huy để ý Hoàng đã luôn trong bộ dạng gù lưng như thể đang cố gắng che đậy một thứ gì đó ở trước ngực. 
          
          “Đứng thẳng lưng lên.”
          
          “Tôi không-”
          
          “Làm sao? Cậu Hoàng đây làm việc nhiều quá không nghe ra tiếng người nữa rồi à?”

sweetredbeanpaste

Hoàng cắn chặt răng ngăn mình không đấm thẳng vào mặt tên kia, cậu từ từ chỉnh lại tư thế nhưng hai tay vẫn cố giữ chặt lấy hai bên áo khoác không rời. 
            
            Huy rời khỏi ghế đi đến cạnh Hoàng khiến cậu giật mình, sợ bị lộ bí mật nên lại càng kéo vạt áo vắt chéo mạnh hơn. Nhưng sức Hoàng sao có thể so với Huy, chiếc áo nhanh chóng bị Huy lột ra vứt lên góc sofa cạnh đó. Hai bên ngực áo sơ mi vẫn còn đang bị thẫm ướt bởi một thứ chất lỏng vàng nhạt toả ra thứ mùi thơm vừa ngọt vừa lạ lồ lộ ra ngay trước tầm mắt của Huy.
            
            Kể từ lúc phát hiện ra bí mật của cơ thể, Hoàng ngại hơn hẳn, cậu không dám hẹn hò qua lại với bất kỳ ai. Tất nhiên rồi, ai lại thích một gã đàn ông đang yên đang lành có thể tiết ra sữa dù chưa mang thai như cậu chứ? Nhưng trong cái rủi cũng có cái may; may là, việc tiết sữa này không xảy ra thường xuyên, mỗi năm chỉ đến với cậu đâu đó khoảng 2 - 3 lần nên Hoàng vẫn chấp nhận được; xui là, khi nào nó sẽ đến thì Hoàng không thể biết được. Vì thế nên trong đống đồ bất ly thân của Hoàng bao giờ cũng phải có vài ba miếng băng dán phòng sữa chảy ra thấm bẩn áo. 
            
            Cho đến tận lúc bị cuốn vào mối quan hệ bất đắc dĩ với Huy, Hoàng vẫn nghĩ chỉ cần mình che giấu kỹ là mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng không biết vì sao, kể từ khi quen anh, việc tiết sữa còn xảy ra thường xuyên và bất ngờ hơn. 
            
            Hôm nay miếng dán Hoàng mang theo cũng không đủ sức để ngăn dòng sữa chảy ra, cậu thậm chí còn phải ngồi trong nhà vệ sinh cố gắng ép cho ra bớt trong giờ giải lao. Nhưng xoa bóp mãi mà chẳng ép được gì, Hoàng nản lòng thay miếng dán mới rồi bước ra ngoài. Cũng may là trời đang vào thu nên cậu có thể mặc áo khoác cả ngày mà không bị ai dị nghị. Mỗi tội cái lúc Hoàng ngồi cả tiếng ép thì nó không có ra, nhưng vừa mặc lại áo có một lúc sữa đã tràn ra thấm ướt cả hai đầu áo. 
            
            Hoàng sợ Huy phát hiện ra bí mật này, sợ anh sẽ dị nghị rồi xa lánh Hoàng. Cậu làm sao có thể chịu nổi việc ấy…
            …
            “Em mặc thế này đến để chia tay tôi à bé?”
            
            “...” 
            …
Reply

sweetredbeanpaste

Huy nhận nuôi Hoàng từ nhỏ, vì không con không cái nên anh coi Hoàng như con cháu trong nhà mà đối đãi (?). Nhưng điều Huy không ngờ đến là Hoàng không nghĩ như anh. Chẳng biết có phải vì Huy đã không dành nhiều thời gian cho Hoàng khi cậu đến cái tuổi nổi loạn hay không mà đứa con nuôi của anh lại hiểu sai tình thương của mình thành tình yêu đôi lứa. Có lần Hoàng đùa rằng khi nào mình đủ 18 tuổi Huy có thể làm chuyện ấy với cậu được không, anh tưởng đó chỉ là lời đùa của bọn trẻ nên không để ý quá nhiều. Đêm sinh nhật đánh dấu Hoàng đủ 18 tuổi, cậu vậy mà lại tỏ tình với Huy thật. Huy nhìn thằng nhóc đã say khướt nồng nặc mùi rượu trước mặt lẩm bẩm về chuyện hôm trước mà hai lông mày muốn dính chặt vào nhau. Lại nhìn sang đám bạn trông không mấy hẳn hoi của Hoàng, anh lắc đầu ngao ngán. Huy hình như đã thả Hoàng quá rồi. Bữa tiệc kết thúc sớm hơn dự kiến khi Huy kéo nhân vật chính vào nhà và cho giải tán cuộc vui. 
          
          "Thay cái đống phụ kiện không hợp với em đó ra đi." Nữa. Lại cái giọng bề trên nói chuyện với trẻ con ấy. Hoàng phụng phịu tỏ ý không muốn. "Nếu không thích thì ngày mốt tôi sẽ cho người đăng ký giúp em khóa tình nguyện một tháng." Huy biết thừa Hoàng không muốn xa anh, đưa ra điều kiện này chẳng khác nào bảo Hoàng biến vào trong thay đồ nhanh lên. Hoàng dù không muốn nhưng cũng chỉ có thể lí nhí vài tiếng càu nhàu khó chịu trong miệng rồi nhanh chóng bước vào phòng thay đồ. Lòng vẫn còn ấm ức vì Huy chưa cho cậu câu trả lời về yêu cầu làm chuyện đó.
          …

sweetredbeanpaste

Nhìn đứa trẻ mới ngày nào còn lon ton chạy sau lưng luôn miệng đòi anh bế giờ đã lớn ngần này, Huy không khỏi cảm thấy có chút xúc động.
            Ánh trăng sáng ngoài cửa chiếu thẳng vào hõm cổ và gương mặt đang say ngủ của Hoàng càng làm tôn lên vẻ đẹp của cậu, nhưng không biết sao Huy lại thấy có chút khó chịu, cứ như thể vật báu của mình đang bị kẻ nào đó dòm ngó nhìn trộm vậy. Thời tiết giữa tháng 11 vẫn chưa quá lạnh thế mà Huy lại kéo chăn lên đến tận cằm của Hoàng. 
            Huy hôn nhẹ lên trán chúc Hoàng ngủ ngon rồi lặng lẽ đóng cửa rời khỏi phòng. 
            …
            Sáng hôm sau Hoàng biến mất không một dấu vết. Toàn bộ những thứ Huy mua cho Hoàng từ bé đến giờ đều được xếp ngăn nắp đặt gọn trong tủ kính. Đầu giường còn có một lá thư nhỏ được đặt cùng món quà sinh nhật tối qua Huy tặng cho Hoàng. Trong thư viết rằng Hoàng không muốn tiếp tục bị coi như trẻ con nữa, cậu cảm ơn Huy thời gian qua đã bỏ công bỏ sức chăm sóc mình và hẹn sẽ trả ơn anh khi có cơ hội. Từng nét chữ ngay ngắn cho thấy Hoàng đã lên kế hoạch từ lâu cho trường hợp bị từ chối. Lá thư trong tay Huy bị bóp nhăn một góc, lần đầu trong đời anh thấy mình mất bình tĩnh. Anh không biết tại sao mình lại thấy khó chịu như thế này. Không phải kiểu bực tức vì con cái trong nhà không nghe lời… nhưng là cái gì mới được? Huy thề dù có phải xới tung từng lớp đất lên, anh cũng phải kiếm cho ra và lôi bằng được thằng nhóc ngổ ngáo này về dạy cho một trận.
Reply

sweetredbeanpaste

Huy vốn là một vị tướng trẻ có tài, có quyền thế, lại được hoàng thượng coi trọng nhưng mãi mà chưa lập gia thành thất. Bao nhiêu viên quan trong triều đều dòm ngó, gửi thư đến phủ mong được gả con cái để hưởng vinh hoa phú quý nhưng tất cả đều bị từ chối. 
          
          Hoàng là một con cáo sinh ra và lớn lên ở trên núi, vô tình gặp Huy trong một lần nọ khi đội quân của Huy nghỉ chân bên suối. Vốn dĩ Hoàng chỉ định trêu ghẹo vài câu cho vui nhưng Huy đẹp quá (tinh khí cũng rất dồi dào) nên khi người kia ngỏ ý mời mình về phủ Hoàng gật đầu theo luôn. 
          
          Huy trước nay chưa từng ham mê sắc dục, ấy vậy mà không hiểu sao chỉ vừa mới gặp Hoàng anh đã nằng nặc một hai muốn đưa cậu về phủ. Đưa về rồi lại sống chết đòi cưới cậu. Chuyện một vị tướng quân nổi tiếng lãnh đạm đột nhiên không biết từ đâu mang về một cậu trai lạ, còn đòi lập làm phu nhân khiến biết bao tiểu thư con nhà khuê các thầm ghen tị. Có kẻ còn nghi ngờ Hoàng dùng yêu thuật để dụ dỗ Huy nên đề nghị mời thầy về làm phép trấn yểm Hoàng không để cho cậu ra khỏi phủ hại dân lành. Oan chết Hoàng mà, Hoàng có làm gì đâu, đến cả mị yêu Hoàng còn chưa thèm dùng đến nữa.

sweetredbeanpaste

Ngày nào Huy ở phủ là ngày đó Hoàng không được yên thân. Đến nỗi bây giờ hễ thấy Huy lại chỗ của Hoàng là đám người ở trong phủ đều biết phận mà lui ra nhường lại không gian riêng cho hai người. Cũng giống như lúc này vậy, sân sau im lặng chỉ còn tiếng va chạm thô tục của da thịt xen lẫn vài tiếng thở dốc nặng nề của Huy cùng tiếng rên của Hoàng. 
            
            "M-mình tha em đi mà, em thực sự không thể làm được nữa... ah"
            
            “Mình không định lên triều hay sao… cứ- ư… quấn lấy em như này hoàng thượng sẽ giận người… a- hức… mình ơi…”
            
            “Chuyện đó em không phải lo. Em nên lo cho bản thân mình trước đi.”
            
            “M-mình!”
            
            Cứ thế, Huy quấn Hoàng từ sáng đến tối, cho đến khi Hoàng bị làm đến gần bất tỉnh thiếu điều biến trở về nguyên dạng Huy mới miễn cưỡng rời khỏi người Hoàng.
            
            Yêu quái vốn có tuổi thọ dài hơn con người, có lẽ nửa đời còn lại của Huy đối với Hoàng cũng chỉ như một cái nhắm mắt mà thôi. Thú thật nhiều lúc bị Huy hành cho sống dở chết dở Hoàng dỗi lắm, không ít lần cậu muốn cào rách cổ Huy ra cho hả giận nhưng lại không nỡ. Nếu là trước đây con thú nhỏ này chắc chắn sẽ làm vậy nhưng có lẽ vì chung sống với loài người một thời gian nên Hoàng cũng dần nhiễm cái tính người ấy vào trong mình rồi. Đành vậy, chỉ cần Huy đi đời là Hoàng có thể yên phận thoát khỏi đây. 
            
            Ngày đám cưới diễn ra, trên dưới trong ngoài đều chúc mừng cho họ. Dù bị hạn chế tầm nhìn bởi tấm khăn che mặt nhưng Hoàng vẫn cảm nhận được người đối diện đang vui đến nhường nào. Hoàng biết mình hiện tại không thể thoát khỏi đây, cậu sẽ chờ vậy, chờ cho đến khi con người kia vì tuổi già mà chết đi như bao kẻ khác, cậu sẽ rời đi. Còn bây giờ, xem ra việc cưới xin cũng không tệ đến thế. Hoàng bất giác mỉm cười khi thấy gương mặt rạng rỡ như bắt được vàng của Huy khoảnh khắc anh vén chiếc khăn đỏ lên.
Reply

sweetredbeanpaste

“Cô ơi bạn Huy đánh con!” bé Nhật Hoàng lớp Lá khóc nức nở chỉ tay vào mặt bé Huy thưa tội của bạn với cô.
          
          Hai má tròn của Huy vẫn còn in hằn 5 vết móng tay nhỏ, có chỗ bị dí mạnh thậm chí còn xước da chảy cả máu, nhưng bé không kêu lấy một tiếng mà chỉ đứng đó nhìn cô ôm Hoàng đang sụt sịt lau nước mắt nước mũi tèm lem vào lòng dỗ dành. Dù sao bé cũng có phần không đúng trong chuyện này trước. 
          ...
          Mùa hè nóng nực, nhà trẻ dù đã được phun thuốc muỗi mấy tuần trước nhưng vẫn không diệt được hết muỗi. Giờ ngủ trưa Hoàng được xếp chỗ ngủ cạnh Huy. Em bé vốn dễ ăn dễ ngủ, sau khi no nê liền lăn ra ngủ ngon lành, đôi má phính thơm mùi sữa khẽ phập phồng theo từng nhịp thở, thỉnh thoảng lại chúm chím cười xinh như đang mơ thấy điều gì vui lắm. Ấy là cho đến khi từ trên trời giáng xuống cái bép một lực đủ mạnh vào má phải khiến em giật mình tỉnh khỏi giấc mộng. 
          …
          Từ nãy đến giờ con muỗi kia cứ vo ve lởn vởn ở quanh ồn ào vô cùng, dù Huy có phẩy tay thế nào nó cũng không chịu bay sang chỗ khác. Đồ muỗi xấu xa, có biết giờ ngủ trưa quan trọng lắm không hả? Nguyễn Huy tức giận ngồi phắt dậy vung tay bắt muỗi, chẳng hiểu thế nào lại mất đà vô tình rơi thẳng tay xuống má Hoàng đang ngủ kế bên. 
          …
          “Nào, hai con ôm nhau làm huề nhé.”
          
          Hoàng lúc này đã được dỗ nín nhưng đầu mũi vẫn đỏ vì khóc, dấu tay trên má em đã nhạt bớt chỉ còn lại một mảng nhỏ hơi hồng. Tay nhỏ miễn cưỡng xòe ra nắm lấy tay Huy. Dù Huy đã xin lỗi nhưng Hoàng vẫn còn giận lắm. Em nhỏ nhớ mặt Nguyễn Huy rồi, cả đời này em sẽ không bao giờ quên gương mặt đáng ghét của bạn xấu này đâu!
          ... 
          "Anh ơi..."
          
          "Ơi, anh đây?"
          
          "Anh ơi... crush em công khai người yêu rồi. Em biết phải làm sao đây anh ơi...?"
          ...