taadnhuong

Và hóa ra bức ảnh vô tình được chụp khi ấy lại là mành ký ức vỏn vẹn cho một giấc mơ không bao giờ có thể quay lại được nữa. Khoảng thời gian ấy hạnh phúc đến mức em ngỡ nó sẽ kéo dài mãi, anh biết không, có lẽ là có. Không cũng chẳng sao. Vì đau quá anh ơi, em nghẹn thờ - bên trong vách ngăn ký ức do chính mình tạo ra. 
          	
          	Em ở đây mà em cũng chẳng hề ở đây. 

taadnhuong

Và hóa ra bức ảnh vô tình được chụp khi ấy lại là mành ký ức vỏn vẹn cho một giấc mơ không bao giờ có thể quay lại được nữa. Khoảng thời gian ấy hạnh phúc đến mức em ngỡ nó sẽ kéo dài mãi, anh biết không, có lẽ là có. Không cũng chẳng sao. Vì đau quá anh ơi, em nghẹn thờ - bên trong vách ngăn ký ức do chính mình tạo ra. 
          
          Em ở đây mà em cũng chẳng hề ở đây. 

Tsunachan2727

Dậy viết truyện đi b ơi, vã quá

Tsunachan2727

@taadnhuong md qua, coi chung t
Reply

taadnhuong

Thật, em chẳng ước cái gì cả, chỉ ước bản thân là thứ gì đó để anh ngắm nhìn thôi. Chứ chẳng phải một kẻ vô dụng đến mức anh phải vươn đôi tay mình để cứu rỗi em. Lúc đấy em cảm giác bản thân thật đáng ghét. 
           #ShinGin

taadnhuong

Vùi đầu vào chăn mền mềm như bông, vẫn còn vương đâu đó mùi anh, ngọt lịm mà không nồng, hương anh cứ mơn man luẩn quẩn trong đầu mãi mà không dứt đi được, chắc Shinpachi còn yêu anh nhiều. Ấy mà anh đi hoài, chẳng chịu về nữa. 
          
          Nhưng Shinpachi cứ đợi thế thôi, cứ sợ ngày nào đó khi anh trở lại, không có ai chờ cửa, Gin-san sẽ buồn lắm. 
          

taadnhuong

O mai got, co vu gi ma tu nhien nhieu nguoi doc cai fic cua tui vay, ren qua, co bi phot khong v???? 

Tsunachan2727

@ taadnhuong  ukm dung v, khong chap nhan duoc!!!
Reply

taadnhuong

Khong the chap nhan duoc!!
Reply

taadnhuong

Lay flop lam mat troi con tui la hoa huong duong
Reply