"Tiếng reo hò cổ vũ làm tôi bồn chồn đến khó chịu. Chúng tôi dọn dẹp đồ đạc rất nhanh rồi rời khỏi sân khấu. Tôi không nên tận hưởng bất cứ thứ gì không phải của mình. Tôi không kịp nhìn biểu cảm xạ thủ của tôi, những cảm xúc cá nhân nặng nề đến mức tôi chỉ muốn gặp mẹ ngay lập tức. Mẹ ơi. Con mệt quá. Con lại thất bại rồi.
Khi tôi trở về khách sạn thì đã là gần sáng, về phòng của tôi và Hyukkyu. Đèn ngủ vẫn bật. Tôi tìm bóng dáng anh trong góc phòng, anh co gối, tựa mình vào thành giường thẫn thờ. Tôi đứng sừng sững nhìn anh mà không nói gì. Vành mắt của anh, chúng hơi đỏ. Tôi có thể làm gì bây giờ. Tôi cũng, cũng không biết phải làm gì. Tôi ngồi ở mép giường, tìm cách để bản thân ở trong hơi ấm của xạ thủ. Kim Hyukkyu chỉ cần nới tay, tôi đã gục đầu vào hõm vai anh, hít thở khó khăn. Khi ở cùng mẹ, tôi đã cố giữ cho mình bình tĩnh nhất có thể. Tôi không muốn gia đình mình nghĩ nhiều. Nhưng vòng tay của Kim Hyukkyu như bị làm sao vậy, tôi không thể là Chovy mạnh mẽ nữa. Không thể là Jung Jihoon cứng cỏi nữa."