tentoilaann

mình yêu vật lý lắm nên vật lý cũng phải yêu lại mình nữa nhé. mình chết mẹ vì thất tình trước đàn bà được chứ đéo bao giờ để cho vật lý làm mình suy sụp đâu.

tentoilaann

ái-tích;
          .
          
          viễn biệt, liêu hoang, dở dang, muôn mối;
          giữa tay đan - đời xanh đã già rồi,
          mặc lỡ nhau những dấu hôn vàng-vội:
          tình-vệt thắm, ái-tích tràn trên môi.

tentoilaann

@tentoilaann bank t 10 triệu t nôn 10 chương <3
Reply

tentoilaann

@tentoilaann viết thơ hoài vậy viết truyện đi?
Reply

tentoilaann

.
          
          kiếp sống ta chỉ vừa khởi sắc sau khắc em cất tiếng nói đầu tiên.
          
          ta sẽ có xuân xanh và thu vàng, hạ trắng lẫn đông bạc. ta sẽ không thôi đau giữa đêm dài lắm mộng dầu trăm sầu muộn đã hóa huyết ròng. ta sẽ miết mải trên môi nguyên hình của tiếng khóc. ta sẽ thở qua những đốt tay đan âm vang của khô cằn khó nhọc. ta sẽ, ta sẽ,... và sẽ bửa nửa quả tim dàu đem ghép lại đặng giếm giấu trong lòng.
          
          ta khắc khoải dệt hoài khúc ngân hoan một diễm mộng. chẳng đoái hoài đời mình đã tan tác ngày khai nhãn trước thinh không.

tentoilaann

.
          
          thời gian bóp chết một dáng hình hằng ngự trị trong những cơn mơ, và tiếng thở dài se sẽ cũng chẳng nhờ nơi nương náu.
          
          thân, thương.
          
          chỉ vài ngày nữa thôi, hay vài giờ, vài phút; hoặc trong thoáng chợp mi, nữa thôi. em biết tình mình đã xong rồi.
          
          không còn vơi giấc nào cho em ngả mình ẩn nấp. không viễn mộng, hình dung. không những lầm tưởng được cùng-chung, đầu gối tay ấp.
          
          thủ thỉ với nhau; đã qua lâu lắm rồi ngày đời thôi tấp nập. và những mùa sau là những mùa để khóc.
          
          những mùa lòng em dậy sóng, đau đớn gọi tên và, tìm quên.
          
          những mùa bụi trám vết chân mềm.
          
          thời gian sẽ bóp chết một dáng hình hằng ngự trị trong những cơn mơ, và tiếng thở dài se sẽ cũng chẳng nhờ nơi nương náu.

tentoilaann

mẹ mày học đi thi kìa viết viết cl.
Reply

tentoilaann

.
          
          mỗi lần nhớ là một lần ta dịu dàng vỗ về hơi thở của những ký ức đã từng khiến ta tan nát không biết bao nhiêu lần và chẳng hay rồi ta có chết vì nó không.