theriws

thỉnh thoảng vẫn sẽ rất nhớ người ta, chẳng biết mình bị làm sao, mình cứ hay khắc khoải vì những người, những thứ đã qua. 
          	
          	chắc do mình cứ cảm thấy chơi vơi, cần một nơi để dừng chân lại. cứ thế này mình sẽ chết mất.

theriws

thỉnh thoảng vẫn sẽ rất nhớ người ta, chẳng biết mình bị làm sao, mình cứ hay khắc khoải vì những người, những thứ đã qua. 
          
          chắc do mình cứ cảm thấy chơi vơi, cần một nơi để dừng chân lại. cứ thế này mình sẽ chết mất.

theriws

tự dưng nhận ra dù trong bất kì độ tuổi nào, mình đều sẽ vô thức bị thu hút bởi những người xuất sắc, toả sáng trong lĩnh vực của họ. ừ thì làm sao kìm lòng được khi đứng trước những người như thế chứ, nhất là một đứa luôn ham thích những điều sáng chói, chỉ có thể ngưỡng vọng từ xa như mình.
          
          do dù không thể ở bên, và đôi khi cũng không mong cầu ở bên, mình cảm thấy rung động bởi những người như thế thì mới đáng. 

theriws

nói thì nói thế, nhưng để có thêm bất kì tiến triển nào với họ, kể cả là nói chuyện vượt ngưỡng xã giao thì mình đều không muốn =))))
            
            đối với mình nếu như mình đã nhìn trúng cái hình tượng của họ, thì mình không bao giờ muốn một ngày nào đó phải nhìn thấy thứ gì phá đi cái hình tượng đó. trăng chỉ ngắm trên trời mới đẹp, tiến đến gần thì chẳng thấy gì thú vị nữa ^^
            
            
Reply

theriws

ê t đã đọc “nói ngọng” bên lofter r í nhưng mà giờ thấy có sốp dịch t cũng tim vội vì cái truyện nó siu iu siu chữa lành í huhuhu
          
          t thật sự rất yêu những fic anh Z dịu dàng, còn em Bác tích cực, thuần phác, em là mặt trời nhỏ của anh, còn anh là chốn về của em. 
          
          ôi dm cook ra được cái fic cực phẩm vl đọc siêu chữa lành 

Chengzi

@ theriws dạ đc mn ủng hộ là tui vui lém, tui cũng siêu siêu thích mấy fic chữa lành, ấm áp ạ hihi 
Reply

theriws

@Chengzi ngàn lần cảm ơn bà đã mang “nói ngọng” về đây nhíe hic giờ vẫn còn sốp dịch mấy fic chất lượng của nhà mình tui vui lấmm
Reply

Chengzi

@theriws ốiii cảm ơn sốp đã ủng hộ bản dịch của tui... lần đầu dịch còn non tay đc mn ủng hộ tui siêu vui ạ 
Reply

theriws

bạn bè mình đều bảo là họ đ biết mình sẽ thích kiểu người như nào luôn vì những người mình từng thích chẳng có lấy điểm chung nào.
          
          kể cả những người mình từng thích cũng đã hỏi mình như thế, không dưới 2 lần, và mình đều bảo gu của mình là người mình thích.
          
          ừ chắc do mình không có gu gì nhất định thật, vì mình nghĩ nếu mai này thích ai thì bao nhiêu gu cũng chẳng hữu ích mấy. mình chỉ có một đòi hỏi duy nhất rằng người mình thích, dù nam hay nữ thì hãy là người dịu dàng nhé ^^ không phải hiền lành kiểu nhu nhược đâu, mà người ta đủ vững tâm nên mới có thể dịu dàng, người ta có thể vỗ về người khác, nhưng cũng cứng rắn với điều không hợp với tam quan của họ. 
          
          đấy chắc cũng là điểm chung của hầu hết người mình từng thích (dù người mình thật sự thích đ nhiều lắm ^^), nhưng chắc chưa có ai hoàn toàn giống như thế, nên mình vẫn đang mơ tưởng đây haha.

theriws

huhu nhất bác mấy năm trước vẫn làm mình luỵ vl có lẽ là luỵ cả đời… em bánh hấp tròn tròn xinh xắn

theriws

dm thời đó đẹp trai xinh yêu ngoan ngoãn vl hic bánh hấp của mình TT lúc đấy nó đẹp hơn bây giờ thậc, giờ nó vỡ nét hay sao ý… (maybe là nó vẫn đẹp trai, nhưng ko còn hợp gu mình nữa)
Reply

theriws

càng lớn t mới càng hiểu vì sao người ta mãi quyến luyến những người, những việc chỉ còn sót lại vài mảnh hồi ức trong quá khứ. bởi vì cảm giác “nhớ lại” mọi thứ đều đẹp đẽ hơn gấp trăm lần, cái đẹp đẽ mà ngay trong giây phút trải qua trước đó không bao giờ thấy được.
          
          mọi thứ sẽ mờ đi, tụi mình sẽ không nhớ dáng vẻ lúc đấy của chính mình, chỉ nhớ mình đã cười, đã rất nhẹ nhõm.

theriws

nếu nói mình là kiểu người gì, thì chắc chỉ có thể là kiểu người rạch ròi đôi khi thái quá.
          
          một khi đặt ra quy tắc (?) gì có lẽ mình sẽ rất cứng nhắc. với mình yêu là một lòng một dạ, hết yêu rồi thì sẽ chia tay, mình không yêu bạn bè của mình, cũng không chấp nhận đứng núi này trông núi nọ, thậm chí là cùng một con người.
          
          mình không có đủ thời gian dạy ai đó cách yêu, bởi vì đó là cái cố hữu, mà mình thì chẳng bao giờ gắng thay đổi những thứ đã là cố hữu cả. nếu như mình không nhìn thấy tình yêu của ai đó, vậy thì là người ta không yêu mình, mà mình thì đặt bản thân mình lên trước nhất. có lẽ nghe sẽ hơi kiêu, nhưng cho dù là với người mình từng thích nhiều nhất, lâu nhất, mình cũng chẳng bao giờ để bản thân quá bi luỵ.