theriws

bạn bè mình đều bảo là họ đ biết mình sẽ thích kiểu người như nào luôn vì những người mình từng thích chẳng có lấy điểm chung nào.
          	
          	kể cả những người mình từng thích cũng đã hỏi mình như thế, không dưới 2 lần, và mình đều bảo gu của mình là người mình thích.
          	
          	ừ chắc do mình không có gu gì nhất định thật, vì mình nghĩ nếu mai này thích ai thì bao nhiêu gu cũng chẳng hữu ích mấy. mình chỉ có một đòi hỏi duy nhất rằng người mình thích, dù nam hay nữ thì hãy là người dịu dàng nhé ^^ không phải hiền lành kiểu nhu nhược đâu, mà người ta đủ vững tâm nên mới có thể dịu dàng, người ta có thể vỗ về người khác, nhưng cũng cứng rắn với điều không hợp với tam quan của họ. 
          	
          	đấy chắc cũng là điểm chung của hầu hết người mình từng thích (dù người mình thật sự thích đ nhiều lắm ^^), nhưng chắc chưa có ai hoàn toàn giống như thế, nên mình vẫn đang mơ tưởng đây haha.

theriws

bạn bè mình đều bảo là họ đ biết mình sẽ thích kiểu người như nào luôn vì những người mình từng thích chẳng có lấy điểm chung nào.
          
          kể cả những người mình từng thích cũng đã hỏi mình như thế, không dưới 2 lần, và mình đều bảo gu của mình là người mình thích.
          
          ừ chắc do mình không có gu gì nhất định thật, vì mình nghĩ nếu mai này thích ai thì bao nhiêu gu cũng chẳng hữu ích mấy. mình chỉ có một đòi hỏi duy nhất rằng người mình thích, dù nam hay nữ thì hãy là người dịu dàng nhé ^^ không phải hiền lành kiểu nhu nhược đâu, mà người ta đủ vững tâm nên mới có thể dịu dàng, người ta có thể vỗ về người khác, nhưng cũng cứng rắn với điều không hợp với tam quan của họ. 
          
          đấy chắc cũng là điểm chung của hầu hết người mình từng thích (dù người mình thật sự thích đ nhiều lắm ^^), nhưng chắc chưa có ai hoàn toàn giống như thế, nên mình vẫn đang mơ tưởng đây haha.

theriws

càng lớn t mới càng hiểu vì sao người ta mãi quyến luyến những người, những việc chỉ còn sót lại vài mảnh hồi ức trong quá khứ. bởi vì cảm giác “nhớ lại” mọi thứ đều đẹp đẽ hơn gấp trăm lần, cái đẹp đẽ mà ngay trong giây phút trải qua trước đó không bao giờ thấy được.
          
          mọi thứ sẽ mờ đi, tụi mình sẽ không nhớ dáng vẻ lúc đấy của chính mình, chỉ nhớ mình đã cười, đã rất nhẹ nhõm.

theriws

nếu nói mình là kiểu người gì, thì chắc chỉ có thể là kiểu người rạch ròi đôi khi thái quá.
          
          một khi đặt ra quy tắc (?) gì có lẽ mình sẽ rất cứng nhắc. với mình yêu là một lòng một dạ, hết yêu rồi thì sẽ chia tay, mình không yêu bạn bè của mình, cũng không chấp nhận đứng núi này trông núi nọ, thậm chí là cùng một con người.
          
          mình không có đủ thời gian dạy ai đó cách yêu, bởi vì đó là cái cố hữu, mà mình thì chẳng bao giờ gắng thay đổi những thứ đã là cố hữu cả. nếu như mình không nhìn thấy tình yêu của ai đó, vậy thì là người ta không yêu mình, mà mình thì đặt bản thân mình lên trước nhất. có lẽ nghe sẽ hơi kiêu, nhưng cho dù là với người mình từng thích nhiều nhất, lâu nhất, mình cũng chẳng bao giờ để bản thân quá bi luỵ.

theriws

thế nhưng tại sao sau rất nhiều năm, tôi luôn giống như một kẻ mãi mãi đứng bên lề mọi thứ hạnh phúc trên thế gian, không biết cách yêu thương, như thế luôn lửng lơ vô định.
          
          chẳng lẽ cả đời chỉ có thể là một kẻ lạc nhịp nhỉ? 
          
          đến khi tôi ngồi nhìn lại và thấy hoá ra cách yêu của mình vấn đề vãi cả cứt, tôi mới nhận ra hoá ra childhood trauma sẽ đi cùng và tàn phá có khi là cả một đời.

theriws

cũng sẽ có những người đã cũ, mỗi khi nhớ lại chẳng cảm thấy gì cả, chỉ thấy muốn khóc, nghèn nghẹn một hồi rồi thôi nhưng ừ mãi mà vẫn chẳng quên được họ.
Reply

theriws

chẳng hiểu vì cái mẹ gì, từ bé đến lớn mình không bao giờ quen được với bất kì thứ tình cảm nào quá mãnh liệt, cả tình thân, tình yêu, tình bạn. nếu ai đó thể hiện tình cảm quá mạnh mẽ, mình thật sự sẽ ngạt cmn thở đấy ^^ mình sẽ vô thức tránh né, vì mình thấy thật sự không được tự nhiên lắm. mình biết mình thương yêu họ lắm, nhưng mình cũng sẽ rất khó xử nếu người khác vồ vập, hoặc nói những lời tình cảm thẳng thắn trước mình, mình sẽ không biết đáp lại làm sao. nhưng một mặt mình cũng ngưỡng mộ họ, họ dám nói rằng họ yêu, còn mình thì chưa từng thử thẳng thắn như thế.
          
          

theriws

hoá ra cái cách t luôn luyến tiếc những mối tình chưa thành hình hơn là những người đã từng thật sự ở bên t không phải vì ai cả, mà chính t mới là vấn đề
Reply

theriws

và t còn ghét cả chữ “thương” trong một mối quan hệ nào đó không phải gia đình (ừ thì cho dù là trong gia đình thì t cũng không có mấy lần dùng chữ này)
            
            đ biết bị làm sao nữa, sao t chẳng khi nào yêu ai cho đúng cách được nhỉ? 
Reply

theriws

hoặc là do hành động của người ta làm t thấy họ không yêu t nhiều đến thế?
Reply

theriws

ô giờ fanfic zsww trên wp tởm vcđ bố m đọc ọc hết cả cơm ra ^^
          
          sao giờ các bạn các chị các em thích viết loạn luân ngược luyến đâm chém chửi bới nhau tán loạn hết lên thế =))) yêu nhau êm ấm, tử tế như hai người bình thường khó lắm à sao cmay cứ phải giam cầm cưỡng chế thế oẹ =))))

theriws

trả fic zsww 2020 lại cho bố
Reply

theriws

mấy con nhìn ông X đô con vcl men vcl xong cno vẫn cố chấp bảo cha í bot ôi dm t khóc mất ^^ 
          
          t ko cần biết ông Chiến thẳng hay cong hay gì nma t rất ghét cái cảnh anh ta bị nhược hoá, làm cái đ gì cmay cũng bảo là bot (VCL TRÊN TIKTOK CÓ ĐỨA BẢO ANH TA HIỀN QUÁ Đ BIẾT CHỐNG LẠI AI CẢ CMAY LẬM FIC QUÁ R HUHU) cmay ko thấy anh ta kiện chết mẹ mấy con dẩm báo đời, var cả cái công ty ra làm riêng ăn riêng ngon nghẻ vcl à?? ừ t công nhận chặng đấy khó khăn, nma nói cha này yếu cha này hiền thì thôi t cũng sợ cmay luôn đấy??

theriws

t nhắc lại lần nữa, bố t một là trai thẳng hai là top. cha í ko chịu yếu thế đâu dm t thề ^^
Reply