‘’Chẳng phải phép màu, vậy sao chúng ta gặp nhau
Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau’’
Mấy lời ca này cứ quẩn quanh trong tâm trí mình suốt từ lúc mình lắng nghe ca khúc này từ hai tháng trước.
Khi lần đầu tiên nghe được mấy ca từ này, điều đầu tiên mình nghĩ tới chính là hai bạn nhỏ của mình. Mình cũng không biết nữa, chỉ là nó làm mình liên tưởng đến thứ gọi là định mệnh. Mà trùng hợp thế nào, đối với mình, YoonHong lại chính là định nghĩa hoàn hảo của hai chữ ‘’định mệnh’’ đó.
YoonHong, Seventeen và mình nữa. Mình cảm tưởng rằng, tất cả đều do số phận mà chúng ta mới có thể tìm đến nhau.
Nói thật kể lại mình vẫn thấy ảo diệu vô cùng, bởi vì cái ngày mình chính thức tìm hiểu nhóm, cũng như anh Jeonghan, lại là ngày hai mươi hai tháng năm. Là ngày này của hai năm trước, tình cờ thế nào lại vào ngày kỉ niệm 10 năm gắn bó của hai cái người mà không lâu sau đã trở thành ‘’vùng an toàn’’ của mình.
Thật sự mà nói, đối với mình, điều vô tình khi ấy mình chưa từng nghĩ sẽ đưa mình đến cuộc sống hiện tại. Cuộc sống mà ở đó mình chỉ cần nhìn thấy họ là mình đủ thấy hạnh phúc vô cùng. Nhìn họ mỉm cười, họ đứng cạnh nhau, họ hẹn hò riêng, hay chụp selca chung,… ti tỉ những điều họ đã làm cùng nhau. Tất cả từng chút từng chút một đều khiến trái tim mình không thôi loạn nhịp.
Hai người, hai trái tim nhưng dường như luôn cùng chung một nhịp đập. Hòa quyện, gắn bó, không xa rời. Từ thuở còn là những cậu chàng thiếu niên ngây ngốc, đến khi trưởng thành cùng với một sự nghiệp đáng mơ ước. Ngày ấy, bây giờ, vẫn đều là ‘’Jeonghan’’ và ‘’Joshua’’. Là hai cá thể được số phận an bài sẽ bên nhau mãi mãi, vượt lên trên cả thời gian hữu hạn của đời người.
Hôm nay, ngày hai mươi hai tháng năm của năm hai không hai năm, Yoon & Hong đã chính thức bước sang năm thứ mười hai. Chẳng mong cầu gì nhiều, chỉ hi vọng chúng ta sẽ luôn có nhau như hiện tại. Vậy là đủ rồi, thế nhé! Thương và mến, my home…