"người ta nói lá rụng về cội, lá khô khi rơi xuống đất sẽ không bay tứ tán, mà hoà vào mảnh đất có thể nuôi dưỡng chúng, năm này qua năm khác mà sinh trưởng. em nghĩ, em cũng đã tìm được mảnh đất chỉ thuộc về riêng mình rồi. trong tình yêu mà điền lôi không ngừng trao đi, em thật sự đã trở thành một đứa trẻ vô lo vô nghĩ.
những mùa xuân hạ thu đông về sau, dù tốt hay xấu, ít nhất, em đã có một người để dựa vào. hạnh phúc là thứ có thể cảm nhận được. những mùa đông sau này, sẽ không còn lạnh nữa."