"Nhưng bây giờ thì khác rồi. Mỗi lần em tỉnh giấc giữa đêm, chăn đều được đắp kín trên người, còn có đôi tay ôm chặt lấy em, không chịu buông.
Nghĩ tới nghĩ lui, em chợt nhận ra mình lại muốn cùng anh đi vào tuyết ngắm tuyết rơi, muốn trượt tuyết, muốn nặn người tuyết. Rõ ràng em là người sợ lạnh nhất kia mà, vậy mà sao cứ luôn muốn chạy ra ngoài thế này.
Có một thành ngữ gọi là cây khô gặp xuân, giờ thì em hiểu rồi. Em là cây khô đó, còn tianlei chính là mùa xuân. Gặp được anh, mọi thứ đều dần trở nên tốt đẹp. Anh đã khâu lại những vết nứt trong em, để em có thể đâm chồi nảy lộc.
Yêu một người giống như chăm sóc một bông hoa. Giờ đây em đã lớn lên thành một đóa hoa hướng về ánh mặt trời mà nở rộ. Người tưới hoa chưa từng thay đổi, người yêu hoa cũng chưa từng thay đổi. Bước sang một tháng mới, em lại sắp đón nhận thêm một hạnh phúc lớn hơn nữa rồi. Thật tốt quá.
tianlei , em sẽ cùng anh đi tiếp, đi về phía bầu trời xanh vô tận ấy, đi về một tương lai tốt đẹp hơn."