trammaiquynh

23:53
          	
          	số này xấu chết đi được.
          	
          	
          	mình nghĩ là hết tháng bảy này thôi, mình sẽ dành hết lời lẽ để gửi gắm cho tất cả mọi người. hồi lớp chín mình có một blog nho nhỏ, mình hay tản mạn, tâm sự tỉ tê, hay khóc nhè và khúc khích ở đó.
          	
          	hình như một năm qua mình chỉ viết có đôi ba dòng mà thôi.
          	
          	-
          	
          	à, mình muốn viết cho những người bạn không làm hài lòng mình,
          	
          	mình muốn viết cho những người kề cạnh,
          	
          	và viết cho những người đã bị mình tổn thương.
          	
          	-
          	
          	chắc hẹn nay mai khi mình đủ dũng cảm, hì.

trammaiquynh

23:53
          
          số này xấu chết đi được.
          
          
          mình nghĩ là hết tháng bảy này thôi, mình sẽ dành hết lời lẽ để gửi gắm cho tất cả mọi người. hồi lớp chín mình có một blog nho nhỏ, mình hay tản mạn, tâm sự tỉ tê, hay khóc nhè và khúc khích ở đó.
          
          hình như một năm qua mình chỉ viết có đôi ba dòng mà thôi.
          
          -
          
          à, mình muốn viết cho những người bạn không làm hài lòng mình,
          
          mình muốn viết cho những người kề cạnh,
          
          và viết cho những người đã bị mình tổn thương.
          
          -
          
          chắc hẹn nay mai khi mình đủ dũng cảm, hì.

trammaiquynh

cảm ơn wattpad, nơi chẳng ai biết mình là ai ấy. 
          
          
          mình nghĩ là giai đoạn này sẽ trôi qua nhanh thôi, như những gì mình đã từng trải qua. mình ổn mà.
          
          có những ngày cùng cực như thế, chắc mình đắm đuối chết chìm cũng chẳng ai hay.
          
          18/12/24

trammaiquynh

bây giờ mình phải làm gì nhỉ? bức bối có, nhưng im lặng thì vẫn hoàn im lặng. mình bứt rứt, nhưng không dám nói. mình lo, nhưng mình giấu nhẹm đi.
          
          có lẽ là mình sẽ chết mất.