tsvrm_

“everything gonna be okay.” 
          	
          	mình phủi đi lớp bụi đang bám dính trên trang sách ấy. mình vô thức tìm về chốn cũ, có lẽ mình đang nhớ mọi thứ của năm tháng ấy. 
          	
          	nơi có mình, có cậu, có họ. có tất cả mà chúng ta hiện tại chẳng có được, có nước mắt, có nụ cười, có những điều ngu ngốc mà ta bật cười cùng nhau, có những đêm hai ba giờ sáng mình vẫn cùng nhau đọc. 
          	
          	thật buồn cười, đúng không? khi mình luôn là người dứt khoát với mọi chuyện, để rồi lâu lâu lại ôm mọi thứ vào lòng và nhớ về chúng.
          	
          	nhưng, đừng quay về. 
          	
          	“everything gonna be okay.” 
          	
          	kỷ niệm là để nhớ, chứ không phải để cậu hay mình yếu đuối rồi lầm lỡ đến tương lai sau này.
          	
          	mình rất hạnh phúc, mong cậu cũng vậy.

tsvrm_

“everything gonna be okay.” 
          
          mình phủi đi lớp bụi đang bám dính trên trang sách ấy. mình vô thức tìm về chốn cũ, có lẽ mình đang nhớ mọi thứ của năm tháng ấy. 
          
          nơi có mình, có cậu, có họ. có tất cả mà chúng ta hiện tại chẳng có được, có nước mắt, có nụ cười, có những điều ngu ngốc mà ta bật cười cùng nhau, có những đêm hai ba giờ sáng mình vẫn cùng nhau đọc. 
          
          thật buồn cười, đúng không? khi mình luôn là người dứt khoát với mọi chuyện, để rồi lâu lâu lại ôm mọi thứ vào lòng và nhớ về chúng.
          
          nhưng, đừng quay về. 
          
          “everything gonna be okay.” 
          
          kỷ niệm là để nhớ, chứ không phải để cậu hay mình yếu đuối rồi lầm lỡ đến tương lai sau này.
          
          mình rất hạnh phúc, mong cậu cũng vậy.

tsvrm_

dạo này, mình cảm giác mọi thứ nặng nề quá. 
          
          mình không biết là do đâu, do ai hay do việc gì. mọi thứ nó cứ rối tung lên, cảm giác mở miệng nói chuyện với ai đó cũng rất khó khăn. mình không hiểu bản thân, và cũng sợ người khác phải buồn lòng về chuyện này nên vẫn cứ giữ mức ổn định với các mối quan hệ.
          
          hôm nay, mở mắt dậy lại thấy choi jiwoo bị đẩy làm mình xót hết cả ruột. haizz, mong là em không sao, không bị trầy xước miếng da nào. còn mình, chắc cũng sẽ ổn thôi.

tsvrm_

tôi ngước mắt lên nhìn sao trời, hai tay đan vào nhau thầm cầu nguyện. 
          
          nguyện cho chân trời của thôi trí vũ có kim đa huyến ở bên. nguyện cho bóng tối che lấp lối về vẫn có đôi tay của đa huyến nắm chặt trí vũ.

tsvrm_

hồi đó, người bảo thích con chữ của tôi. 
          
          tôi chỉ đành chậc lưỡi rồi trêu lại, chỉ vì tôi nghĩ người đang an ủi mình. nhưng vì câu thích của người, tôi đã viết rất nhiều, rất nhiều, nhiều đến độ không đếm được. 
          
          tất cả là vì người. tất cả là dành cho người.
          nhưng bây giờ, đến lúc tôi viết cho tôi rồi. 
          
          cảm ơn người, hy vọng cuộc đời của người sẽ không còn gian nan bủa vây. tạm biệt người, chuyện của chúng ta chỉ có thể đến đây thôi. 
          

tsvrm_

cũng cảm ơn người đã hoạ lên những nét vẽ dành riêng cho tôi, cảm ơn người đã từng lắng nghe tôi khi tôi chẳng còn chỗ dựa. 
            
            xin lỗi người, vì đã đến quá sớm, khi tôi chẳng đủ trưởng thành. mà này, người biết không? tôi cũng nhận ra điều đó khi bắt đầu thích người đấy, nhưng vì sự ích kỷ của lúc đó — mà tôi mặc kệ mà nhảy vào bể tình cùng người.
Reply