tvht_09

"E-em xin lỗi.. hức, Nam ơi.."
          	"Là em chưa đủ tốt.. hức, Nam đừng bỏ em mà..."
          	
          	"Anh có bỏ đâu? Thằng nhóc này, anh đi ngủ em ơi. Cho anh ngủuuu"
          	
          	"Nam hứa nha.. Nam bỏ là em sống hông nổi.. h-hức.."
          	
          	"Xạo xạo không, anh biết rồi. Học lẹ lên ông tướng nhỏ ơi"

tvht_09

"E-em xin lỗi.. hức, Nam ơi.."
          "Là em chưa đủ tốt.. hức, Nam đừng bỏ em mà..."
          
          "Anh có bỏ đâu? Thằng nhóc này, anh đi ngủ em ơi. Cho anh ngủuuu"
          
          "Nam hứa nha.. Nam bỏ là em sống hông nổi.. h-hức.."
          
          "Xạo xạo không, anh biết rồi. Học lẹ lên ông tướng nhỏ ơi"

tvht_09

Toi yeu em be xinh cua toiiii

tvht_09

@ rabbit_pad  có đúng 1 em mà... Một em bé yêu nhất đấy;)))
Répondre

rabbit_pad

@ tvht_09  nhiều em bé quá..
Répondre

tvht_09

Chac tu viet xong tu hup la ngoll<(•^•)> 
Répondre

tvht_09

Ở góc phòng tiếp khách, nơi mà chiếc ghế gỗ cũ kĩ trống trải như đã lâu mà chẳng có người ngồi qua. Ánh đèn mờ ảo từ chiếc tv cũ đối diện vẫn đang bật, như chờ đợi người đến xem nó như thường lệ. 
          
          Từ ngày Anh Duy mất, Đăng Dương là kẻ đã bật chiếc tv đó lên.
          
           Vì nó không muốn chính mình phải quên đi Duy, quên đi người từng yêu thương nó hết lòng, yêu bằng cả máu thịt mà em mang. Và cũng như cách để làm nó đắm chìm vào ảo tưởng, rằng. Anh Duy vẫn còn sống, em vẫn ở đó, vẫn nhìn nó bằng ánh mắt chứa đựng cả bầu trời và nụ cười tươi roi rói, sáng hơn cả ánh nắng mặt trời ngoài kia, nó ảo tưởng rằng em vẫn ở đó và yêu thương nó như ngày nào.

tvht_09

@ rabbit_pad  :)))đú
Répondre

rabbit_pad

@ tvht_09  đù:)
Répondre

Htrang_fishh

@ tvht_09  ủa đụ má ánh sáng mờ ảo chứ 
Répondre