Mấy hôm nay phải lên thư viện quốc gia tìm sách làm bài, không hiểu sao mình đột nhiên nhớ tới một quyển tiểu thuyết có trong thư viện cấp 2 của mình, sau này mình đã cố gắng tìm kiếm rất nhiều nhưng không thể thấy được một bản nào ở ngoài nữa. Tra trên web của thư viện thì ai ngờ có thật, lòng rộn ràng quá đi, bỗng nhớ ngày xưa mình còn đọc lén tiểu thuyết trong giờ học, mà hồi đó thích đọc truyện thời cách mạng lắm, những quyển truyện cho mình cực nhiều cảm xúc.
Nay tra bài xong mới dám mượn truyện để đọc lại, không ngờ cảm xúc vẫn y như ngày xưa chẳng khác gì. Hình ảnh phố phường Hà Nội những năm 45 hiện lên thật cổ kính trong tưởng tượng của mình, rất xưa và cũng rất nên thơ. Những cô gái Hà Nội ngày đó, cũng đi học, cũng đi chơi, có một cuộc sống tuy giống những lại khác xa mình, rồi một ngày các cô nghe được lời kêu gọi của Tổ Quốc, đứng lên vì dân tộc. Câu truyện xảy ra rất lâu rồi mà một người cách thời đại ấy đã xa như mình lại được đọc, không phải tuyệt vời sao.
Nhưng đôi khi, mình cũng tự hỏi bao giờ mình mới có thể viết nên một áng văn hay như vậy? Cảm giác khi đọc khung cảnh hiện rõ trong trí óc, từng tình cảm cảm xúc của nhân vật hoà vào trong trái tim mình, cho mình được sống trong một khung cảnh hoàn toàn xa lạ, mình rất nể phục những cây bút tài hoa đó. Đọc lại những dòng văn của mình, chỉ cảm nhận được sự khô khan cằn cỗi như cánh đồng hạn hán vậy. Không biết mình phải luyện tập bao nhiêu năm nữa nhỉ?