writemahsoulforu

Trưa mai về t sục luôn 

writemahsoulforu

Trưa mai về t sục luôn 

writemahsoulforu

Thương nó lắm dù nhiều lúc nó ấm ớ vcd =))))), nhma nhiều khi nó joke md quá mà t phải bật cười 
Reply

writemahsoulforu

Kid thật sự nói t về việc điều chỉnh giờ giấc khi thấy t lết lên trường với cái mặt trắng nhách vì ngủ 2 tiếng. Giống như hồi đó kid cũng đòi quản t vụ này, nhma t xảo biện kêu là t phải thức khuya vít lák, nhma kid kêu muốn vít lák thì viết sớm đi chứ sao phải đợi tối. Và kid tht sự đã xem xem sau 12h thì t có còn thức hay k 
Reply

writemahsoulforu

Lúc về thì mưa, nguyên đoạn đường đó kid che dù cho t
Reply

writemahsoulforu

.

chabs892

@ writemahsoulforu  Tui có để link fb ở cuối tiểu sử á, nếu c k vào đc thì gửi link fb để mình acp nhe
Reply

writemahsoulforu

@chabs892 ùm cũng được á, b có cần add fb hay dc gì không =))))
Reply

chabs892

@ writemahsoulforu  C muốn kết bạn mới k, mình nè=))))))))))))) Hihi tui muốn lm quen ak
Reply

writemahsoulforu

Thấy cái draft 2 hay vãi 

writemahsoulforu

T thích chi tiết mang giày đến mức t thật sự đã biết rằng t phải nhét nó vào dù bất kì chuyện gì xảy ra
Reply

writemahsoulforu

Kkkk tht sự là vừa đọc vừa cười tủm tỉm í
Reply

writemahsoulforu

Ngày Loan Vân Bình khoẻ hẳn, anh cảm thấy cả người nhẹ bẫng như trên mây. Những gông cùm xiềng xích khiến anh phải xuýt xoa mỗi khi đi đứng hay ngồi dậy đã biến mất như chưa từng tồn tại. Loan Vân Bình thấy mình như trẻ lại, từ tận sâu trong đáy lòng dấy lên những xao động, vui mừng như đứa trẻ cuối cùng cũng được ra ngoài sau bao nhiêu ngày phải nằm lì trên giường dưỡng bệnh.
          
          - Mới sáng sớm đã ngồi một mình cười ngây ngốc. Người ngoài nhìn vào còn tưởng tôi bạo hành cậu. Mang tiếng ở nhà dưỡng bệnh mà sau vài ngày lại thêm vấn đề về đầu óc.
          
          - Vậy thì chắc đầu tôi phải cứng lắm. Ở với anh bao lâu nay mà đến tận bây giờ mới có vấn đề.
          
          Loan Vân Bình cười cười đáp lại. Cơn đau dai dẳng qua đi khiến tâm trạng anh khoan khoái. Cao Phong hơi nhướn mày, nhưng khi vừa nhìn thấy ý cười vui vẻ đọng lại bên khoé miệng Loan Vân Bình thì y cũng hiểu được. Ở bên nhau biết bao lâu, cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió nên hiển nhiên chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết đối phương đang cảm thấy thế nào. 
          
          Cao Phong hài lòng nhìn Loan Vân Bình lúc này đang ngồi trên giường đã hoàn toàn khoẻ mạnh chứ không phải là người mấy hôm nay rúc vào lòng y, hai vai run lên vì đau đớn mỗi khi cơ thể hơi xê dịch rồi lại thiếp đi trong giai điệu của những bài hát xa xưa mà hàng lông mày vẫn còn nhíu chặt.
          
          - Ôi trời, vừa khoẻ lại mà sung sức quá. Ăn chút gì đi rồi uống thuốc.
          
          Loan Vân Bình nghe vậy thì muốn xuống giường giúp một tay nhưng Cao Phong chỉ lắc đầu ra hiệu anh ngồi yên đó.
          
          - Tôi khoẻ rồi mà, tôi có phải trẻ con đâu mà sợ tôi làm hỏng việc.
          
          Loan Vân Bình vừa đùa vừa trách, dẫu vậy anh vẫn bày chiếc bàn con lên giường để làm bàn ăn dã chiến.
          
          - Trẻ con còn phải giúp cha mẹ bày bàn ăn. Tôi chăm cậu hơn cả trẻ con rồi.

writemahsoulforu

Hay wa’ đọc và khen
Reply

writemahsoulforu

Like im literally giggling when i write it 
Reply

writemahsoulforu

Ôi tr dth wa’, đây là nhân cách khác khi viết sol 
Reply

writemahsoulforu

Khen

writemahsoulforu

@chabs892 mình cảm ơn bạn rất nhiều. Không có điều gì trân quý hơn có người theo dõi và thích những gì mình viết. Và cảm giác được khen bất ngờ thế này thì cũng thích thật. 
Reply

chabs892

@ writemahsoulforu  C vt hay lm á, mình siêu thích nguyệt của c luôn hihi. Vs lại mình đã đọc qua draft Cao Loan của c và cũng hóng phần sau lắm á
Reply

writemahsoulforu

Nếu không có gì ngoài kế hoạch thì tối nay vẫn còn một đoạn nữa vì viết chưa đã tay lắm. Lâu rồi không viết người thật và cũng lâu rồi chưa đụng gì đến chữ nghĩa nên hơi ngượng tay. Hy vọng mọi thứ vẫn ổn. 

writemahsoulforu

Kể cả làm tình cũng vậy. Mỗi một cá nhân hay một cặp đôi đều có một sự khác nhau. Nên lúc viết H dù mượt tay hơn vì quy trình suy cho cùng cũng chỉ có nhiêu đó. Nhưng việc họ làm gì, họ hành xử như thế nào, họ chửi nhau hay âu yếm nhau lại là một chuyện khác nữa, và t phải đi tìm cái đó để nghĩ về chuyện ồ làm sao để cuộc làm tình này không nhạt thếch. Kiểu cho dù họ tìm nhau vì họ nứng nhưng cái nứng đó lại có những thứ khác nữa. Chẳng hạn vậy. 
Reply

writemahsoulforu

Thật sự thì rất lâu rồi mới viết sol (lát cắt cuộc sống) vì t khá là ngại. Có thể thấy được những thứ t đăng những năm gần đây cũng không còn là sol nữa dù trước đây t rất thích viết và t từng nghĩ nó khá đơn giản. Nhưng càng viết thì càng thấy không phải vậy. Vì sol lấy từ những điều đơn giản nên nó mới phức tạp. Tại vì những nhân vật mình viết không giống mình, nên t lại phải nghĩ họ sẽ làm gì, họ sẽ nói gì. Hiển nhiên t không phải họ nên viết cũng sẽ không giống được, nhưng gắng gượng được bao nhiêu hay bấy nhiêu. 
Reply

writemahsoulforu

Btw thì dự định sẽ lên cái này trước vì t thích, còn DofCro thì chắc đẩy ra xa tiếp vì lí do t viết ngạc là vì t muốn quậy bung bét hết lên. Mà nếu muốn quậy thì phải có cơ sở, mà t thì vẫn chưa đi nghiên cứu cơ sở. Thật ra thì t đã lên phần lớn plot rồi, nhưng cụ thể làm gì làm gì thì t vẫn chưa biết được. 
Reply

writemahsoulforu

Loan Vân Bình không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến bước đường này. Đời anh ghét nhất những chuyện xảy ra ngoài kế hoạch, tiếp đến là những kẻ thất tín, biết hứa mà không biết làm cũng đủ khiến anh phát điên. Có trời mới biết giải quyết tàn dư của những chuyện đó tốn sức như thế nào. Thần kinh Loan Vân Bình luôn trong trạng thái căng như dây đàn mỗi khi phải đối diện với những điều đó, bởi anh biết chỉ cần mình sai một chút thôi thì cũng đã ảnh hưởng rất nhiều đến những người khác bên dưới.
          
          Loan Vân Bình luôn gánh trên vai những trách nhiệm không tên. Anh luôn là người xử lý những công việc không biết phải miêu tả thế nào và là người luôn phải có mặt từ sớm để đảm bảo rằng mọi thứ vẫn ổn. Sự cẩn trọng và kỉ luật đã ăn sâu vào trong sương máu, biến anh trở thành bức tường thành vững chãi mà mọi người có thể dựa vào. Nhưng hôm nay, nếu trường hợp tệ nhất anh có thể tưởng tượng xảy ra thì có lẽ Loan Vân Bình sẽ rất căm ghét chính bản thân mình.
          
          Nước lạnh trượt dài từ thái dương xuống gò má rồi lại bị người trước gương vụng về dùng giấy lau đi. Loan Vân Bình nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trước mắt, sắc mặt anh lúc này tái nhợt, hai hàng chân mày hơi cau lại phản ánh cơn đau mà anh đang phải chịu đựng lúc này. 
          
          Nước mát cũng không khiến tình trạng của anh khá khẩm hơn mà thậm chí còn khiến Loan Vân Bình nhìn rõ vẻ mệt mỏi của mình ngay lúc này, hoạ chăng thì chỉ có đôi môi nhợt nhạt được điểm thêm chút sức sống. Loan Vân Bình nhìn đồng hồ hiển thị trên màn hình điện thoại, còn hai mươi phút nữa là đến lượt anh. Vở diễn cuối bao giờ cũng quan trọng, vốn là người quản lý diễn viên lẫn lịch diễn nên Loan Vân Bình càng hiểu rõ điều này hơn ai hết.

writemahsoulforu

“Tình anh đã trao không cần giải bày”
Reply

writemahsoulforu

Thời gian trên màn hình điện thoại liên tục thay đổi. Loan Vân Bình biết nếu mình cứ đứng đây cũng không phải cách. Anh không muốn mọi người phải lo lắng vì sự biến mất quá lâu một cách bất thường của mình. Anh cũng không muốn vì mình mọi chuyện trễ nãi. Và anh càng không muốn bản thân trở thành tiêu điểm của mọi ánh nhìn dù khi đứng trên sân khấu là như thế thật.
            
            Suy cho cùng thì Loan Vân Bình không muốn mình trở thành một gánh nặng, có lẽ đó là lí do anh không kể ai nghe về chuyện mình bị ngã. 
            
            - Không sao chứ, tôi tưởng cậu ngủ trong đó nên không dám vào làm phiền cậu.
            
            Loan Vân Bình bật cười trước câu đùa của Cao Phong khi anh đứng cạnh bên y phía sau cánh gà. Tiếng cười sảng khoái từ khán phòng vọng vào như ngọn lửa thiêu đốt khắp cơ thể anh. Loan Vân Bình không biết phải gọi nó là gì. Cảm giác cả người nóng lên vì hưng phấn nhưng đồng thời cũng lo lắng vì những viễn cảnh tồi tệ trong tưởng tượng. Nỗi lo lắng vừa dấy lên đã bị cảm giác hồi hộp đè xuống. Rồi nó lại trồi lên lần nữa như con thú dữ quyết tâm nuốt chửng con mồi. Dường như nó không muốn anh được yên. Cơn đau ê ẩm ở lưng khiến anh đổ mồ hôi lạnh. 
            
            Nhưng Loan Vân Bình không cảm thấy sợ hãi, anh đã trải nghiệm những kí ức còn tệ hơn thế và chính anh cũng đã vượt qua những nỗi ám ảnh luôn đeo bám mình hằng đêm. Loan Vân Bình hít sâu một hơi. Qua ánh đèn mờ mờ rọi vào từ bên ngoài, anh nhìn người đang lặng lẽ lắng nghe những giây phút cuối cùng của vở diễn trên sân khấu.
            
            Loan Vân Bình không phải là người dũng cảm luôn sẵn sàng đương đầu với thử thách, vì dù thành công hay thất bại thì người chịu đau vẫn là mình thôi. Anh nghĩ những gì anh có được hôm nay là vì anh đã trưởng thành và anh biết mình cần gì sau những vấp ngã. Hoặc nếu anh không biết thì Cao Phong vẫn sẽ luôn ở bên để nói cho anh biết rằng anh cần gì.
            
Reply

writemahsoulforu

Cơn đau ở lưng do cú trượt ngã cách đây vài ngày nhói lên từng giây như thế có ai đâm dao vào đó rồi quên rút ra, để lại cảm giác âm ỉ khó chịu đến mức khiến người ta phải nhăn mặt mỗi khi chuyển động. Loan Vân Bình tát nước vào mặt mình lần nữa, lúc này chỉ có một mình anh trong nhà vệ sinh như hôm ấy. Loan Vân Bình cố gắng mỉm cười như khi anh tự đứng dậy, cố gắng thể hiện điệu bộ chuyên nghiệp như thường ngày nhưng cuối cùng thứ anh nhìn thấy chỉ có dáng vẻ chật vật, gượng gạo của chính mình trong gương. 
            
            Loan Vân Bình vốn tưởng rằng mọi thứ sẽ ổn khi đứng dậy mà không cảm thấy đau đớn gì. Những ngày sau đó anh thậm chí còn đi đứng liên tục, bay từ thành phố này đến thành phố khác mà không lấy một giây nghỉ ngơi vì khối lượng công việc chất đống. Thậm chí sáng nay khi quỳ xuống mang giày cho Cao Phong, Loan Vân Bình vẫn chủ quan cho rằng cảm giác thắt lưng đột nhiên tê rần là vì đêm qua anh ngủ sai tư thế mà không biết.
            
            Nhưng Loan Vân Bình chưa bao giờ ngủ sai tư thế, anh thậm chí không phải người hay lăn lộn trên giường để tìm cảm giác thoải mái. 
            
Reply