wwkana

í là xinlu với yuri...kana với july

wwkana

@ wwkana  côn thỏ cêu meo meo chô hơm miếng nào
Reply

wwkana

James, Seonghyeon, Keonho, Martin, Juhoon - 5 mảnh ghép không thể tách rời. biết ơn, nể phục vì 5 bạn nhỏ đã băng qua rất và rất rất nhiều khó khăn để có được thành công như bây giờ.
          chúc mừng 1 năm ngày thành lập Cortis
          cảm ơn đã đến với thế giới của chúng mình

julryf

Em thương,
          Đại ngàn ngoài kia dẫu bao la, nhưng có lẽ chẳng rộng bằng những lối rẽ trong tâm tưởng em lúc này. Em trách mình tự làm khổ mình, trách bàn tay muốn dệt lụa thêu hoa nhưng rồi lại mỏi mệt vì gai góc. Nhưng em ơi, nếu lòng không có khát khao, sao biết mình còn sống.
          
          Nếu tay chưa từng chạm vào sương giá, sao thấu hết giá trị của một tấm khăn ấm áp lúc đông về? 
          
          Lối đi giữa màn sương vốn vẫn luôn ở đó, đợi chờ một ánh nhìn dũng cảm mở ra. Vùng đất bình yên thực chất chính là cái cúi đầu bao dung với chính mình. Đó là lúc tâm hồn tự ôm lấy những vụng về, xoa dịu các ước ao còn dang dở, và thương lấy mỏi mệt của đôi bàn tay mềm.
          
          Thả trôi những muộn phiền, em cứ tựa mình vào chiếc nôi êm của giấc mộng.
          
          Trách chi một phiến lòng sầu
          Khăn kia chưa ấm, nhân duyên chưa thành
          Cội nguồn vốn tự màu xanh
          Đại ngàn ôm hết dẫu lành dẫu đau
          Người về gửi giấc chiêm bao
          Sương mờ rồi cũng tan vào nắng mai
          Đường dài chẳng quản đúng sai
          Ngủ đi em, 
          Đợi ban mai rạng ngời.

wwkana

@ julryf  Put ur hand, in my hand, n we ll stand.
            
            Nàng, đêm thu, đã có tấm khăn ấm, cảm ơn em vì đã để ta được  cùng quấn. Phải, nàng công chúa của ta nói đúng, sương trắng, có ban mai cũng sớm tan.
            Đêm đông lạc lối, có bàn tay nàng nắm tay ta, dìu dắt sẽ về nhà.
            Nàng dạo bước nơi mộng mơ ta than thở, vỗ về an yên chốn hồn đã lấm tấm mưa rơi.
            Chỉ thế thôi, đã là 'vùng thanh yên' với ta rồi, em 
            
            "Ngày giông lạnh, giá rét quây quanh. Mặt trời ghé, gửi ta về ngày nắng hạ."
            
            Nàng công chúa nhỏ, sao em lại  gửi cả mùa xuân tâm hồn.
            Bờ vai bạch ngọc, sao để cho giông tố dựa vào.
            Dải ngân hà, lại chiêm bao ôm sương gió?
            Vốn thuộc về chân trời, sao lại chọn sẻ chia cả mây mưa mộng sầu?
            
            Thế sao, tôi không thương em cho được.
            Tôi chỉ biết yêu nàng vô phương, cảm mơn nàng vì đã bước tới, chạm để hoa được nở, để ta được nhặt nhạnh yêu thương mà trang trí chốn hồn vốn sầu muộn, ta biết ơn em, công chúa nhỏ. và sẽ gói ghém thương đau để vai em chẳng mỏi mệt,
            , "người yêu em, sao em để nàng buồn được chứ"
            
            
            
Reply

wwkana

Dream.
          Em đang ở giữa đại ngàn. Liệu có còn điều gì bận tâm không nhỉ? Có chăng, thân em luôn tự hỏi. Tha thiết, vẫn hay ước ao rằng, mình đang sống trong một vùng đất thanh yên, không làm gì cả, coi như đó là một chốn để về, rồi tự an ủi lòng sờn. Tâm can rối bời cũng chính là do em tự dằn xé. Là em khát khao đan được khăn ấm, lụa đẹp. Ví cũng em tự mong thêu dệt ngọt ngào, nắng ấm. Rồi giờ khăn chẳng như ý, ước muốn rải không thành, em lại than khó, than bàn tay mềm trở nhức, mỏi mệt. Trách ai đây, em cũng ghét em lắm, hẳn, em chẳng thuộc về nơi đây. Em sợ lỡ bước sẽ hụt chân, nên chẳng, sương gió mờ khuất lối, dám mà đi? Lại ép mình ngủ một giấc, mơ một chút, cho đỡ nuối tiếc, vậy.

wwkana

Để rồi khi đứa trẻ này thật sự được ngắm nhìn cực quang mà nó hằng ao ước. Nó mới biết, thì ra, thứ đẹp đẽ đấy, vẫn luôn vây quanh nó. Ngày ngày trốn yên trong đôi mắt, người nó thương..