xslrytrly

ena nắm lấy tay mizuki, nàng ôm lấy tay em vào lòng, áp sát lên nơi con tim đang đập mạnh vì những rung động, những xót xa của mình. mặt nàng đỏ bừng, rạng hồng đậm trên má làm nàng trông càng xinh đẹp, càng đáng yêu. mizuki ngẩn ngơ, em nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, cảm nhận con tim nàng đang nhảy múa, rung động vì em mà dòng lệ trên đôi mắt em bỗng rơi. 
          	
          	hai dòng lệ nóng hổi, chảy xuống má em, mang theo hương vị mằn mặn khiến ena càng yêu thương, càng xót xa. nàng tiến đến, ôm chặt lấy em thể như sợ em đi mất; thủ thỉ với em rằng: "chúng ta, từ nay mãi về sau, sẽ luôn bên nhau nhé? mizuki"

xslrytrly

ena nắm lấy tay mizuki, nàng ôm lấy tay em vào lòng, áp sát lên nơi con tim đang đập mạnh vì những rung động, những xót xa của mình. mặt nàng đỏ bừng, rạng hồng đậm trên má làm nàng trông càng xinh đẹp, càng đáng yêu. mizuki ngẩn ngơ, em nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, cảm nhận con tim nàng đang nhảy múa, rung động vì em mà dòng lệ trên đôi mắt em bỗng rơi. 
          
          hai dòng lệ nóng hổi, chảy xuống má em, mang theo hương vị mằn mặn khiến ena càng yêu thương, càng xót xa. nàng tiến đến, ôm chặt lấy em thể như sợ em đi mất; thủ thỉ với em rằng: "chúng ta, từ nay mãi về sau, sẽ luôn bên nhau nhé? mizuki"

xslrytrly

"Người lặng im, gã nhìn Người đứng đó, lòng đau như thể ngàn vết dao cứa vào trong ruột gan gã. Gã chẳng thể, chẳng thể nào chạy đến bên Người, ôm người vào lòng và thủ thỉ với người rằng đã có gã đây, gã sẽ bảo vệ Người mãi. Gã chỉ biết, chỉ biết đứng nhìn Người khóc giữa khung cảnh bạt ngàn này, hoang vu, hẻo lánh. Gã vươn tay tới, muốn tiến lại gần Người thế nhưng khi gã càng tiến tới, Người lại càng lùi xa. Xa mãi, cho đến khi bóng hình Người bỗng nhiên tan trong làn sương lạnh dày đặc. Gã thét, thét lên những tiếng thất thanh, bao cảm giác đớn đau gã đều thể hiện qua những tiếng thét. Gã thét, thét để Người ở lại, để cho bóng hình Người không tan biến vào hư vô. Nhưng tiếc thay cho gã điên, Người đã hoà vào màn sương kia rồi. Giờ đây, xung quanh gã chỉ còn là cát bụi và rừng rậm. Gã gục xuống, ôm lấy trái tim đang vỡ nát tan. Có lẽ đây chính là sự trừng phạt mà Người đã giành cho gã."

xslrytrly

cả cuộc đời này, tôi chưa từng cảm thấy mất mát như bây giờ, khi mà tôi nhìn ra chiếc phòng tăm tối được những tia nắng sớm mai len lỏi vào trong căn phòng thì đã chẳng còn ai ở đấy. chiếc mèo lười hay nằm bên cạnh chiếc cửa sổ đón năng trời vào sáng sớm đã chẳng còn đâu. tôi hốt hoảng, bất ngờ và đứng im thin thít vì không biết phải phản ứng thế nào khi mà khung cảnh quen thuộc ấy lại bỗng nhiên trở nên xa lạ vô cùng. mọi thứ thì vẫn ở đấy, vẫn như chưa cuộc chia ly gì thế mà sao, sao chiếc mèo luôn ở bên tôi lại rời xa tôi? tôi chạnh lòng, hẫng đi một nhịp tim. tôi bắt đầu thở mạnh vì dường như không khí xung quanh tôi đã quá nặng nề để tôi có thể hít thở bình thường, và mắt tôi chẳng hiểu sao lại cay cay, lại chảy ra những giọt nước mắt như thế. 
          
          https://www.wattpad.com/story/376694751?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=trityesanne0401

nhatthy_nj

Cảm ơn cậu đã ủng hộ truyện của tớ chúc cậu một ngày tốt lành nhé ạ 

nhatthy_nj

@ nhatthy_nj  dạ tớ cảm ơn ạ 
Reply

xslrytrly

@ nhatthy_nj  mình chúc cậu một ngày tốt lành ạ, mong cậu và tác phẩm sẽ được nhiều người biết đến hơn ạ
Reply