Hóa ra anh cũng không phải “hơi thích” Tào Diệp, anh lừa mình, thật ra anh vô cùng khát khao, vô vọng, nhìn từ xa, thầm yêu thiếu niên của anh.
.
Chúc anh hợp tác khăng khít với Tào Tu Viễn, thiên trường địa cửu với Lâm Huyễn. Chúc anh được ảnh đế, chúc anh doanh thu phòng vé cao, chúc anh… sau này mọi chuyện đều như ý.
.
Sau “Vọng Xuyên” anh thường xuyên cảm thấy cuộc sống không thú vị — nhập vai, đi qua một đời thăng trầm của nhân vật, phóng thích tất cả cảm xúc của mình trong phim. Nhân vật sống động từng chút, nhưng Lương Tư Triết bên ngoài ống kính lại như đang chết dần.
.
“Sinh nhật 17 tuổi vui vẻ, một Tiểu Mẫn khác trên thế giới. Em mãi mãi là thiếu niên tốt đẹp nhất.”
.
Lương Tư Triết từng mặc âu phục, để tóc dài, đứng trên sân khấu trao giải là ánh trăng sáng trong suy nghĩ của vô số người, mà bây giờ cậu ôm ánh trăng sáng ấy trong lòng bàn tay.
.
Vốn tưởng rằng đã giấu rất tốt, Lương Tư Triết thở dài, nhưng thích một người sao có thể giấu được đây?
Đây thực sự là một chuyện khó khăn.
.
Rõ ràng không uống rượu, nhưng hình như cũng hơi say. Phải cố gắng để mình duy trì tỉnh táo. Cai thuốc, cai rượu, cai em.
.
Hình như không có mùa hè nào trong đời lại có hương vị như vậy, dưa hấu, nước ngọt, sân thượng, còn có thiếu niên khó nói lời tạm biệt. Lại nghĩ đến những mùa hè luyện đàn violin trước kia, chợt cảm thấy dường như quá nhạt nhẽo và buồn tẻ, không thú vị bằng mùa hè này.
.
“Yêu đơn phương, yêu đơn phương cũng xem như một loại tình yêu.”
.
“Nói bừa gì đó đi… Mấy ngày nay anh làm gì?” Tào Diệp hỏi đằng sau ống kính.
“Đọc kịch bản, xem phim… chỉ những chuyện này thôi.”
“Vậy… có nhớ em không?”
Lương Tư Triết ngẩn ra, câu hỏi này đến rất đột ngột, anh nhất thời chưa nghĩ ra nên đáp thế nào.
Không đợi anh lên tiếng, Tào Diệp sau ống kính đã cười đùa tí tủn nói một câu: “Em nhớ anh lắm đó anh Tư Triết.”
.
"Anh Tư Triết ơi, chúc anh buổi sáng tốt lành, buổi trưa vui vẻ, buổi tối ngủ ngon."
- Mắt Bão