đã lâu không về đây thường xuyên như thế này, căn bản vì mình cũng đã tìm được những mảnh tình mới. theo jeonchou bao lâu cũng không bao giờ nghĩ được sẽ có ngày mình đu bxb, lại còn là hàng quốc nội nữa chứ nhưng mà thật sự kể từ ngày đu những "ca khó nhằn" như vậy, mình mới vỡ lẽ ra được nhiều thứ về thú vui giao hàng này lắm.
mình nhận ra rằng chân lý cuối cùng của mọi sự đẩy thuyền không phải là mong họ sẽ thật sự yêu nhau, mà là chính mình cảm thấy "được yêu" như thế nào khi ở trên con thuyền ấy. mọi người thường hay đùa với nhau "otp của bạn ai là người rung động trước - tôi" và đúng ra thì giờ nó lại là sự thật. những tương tác và phản ứng của họ vẫn là thật, nhưng cách chúng ta "rơi vào" và "biến hóa" nó thành một chiều hướng khác mới chính là tình yêu. đơn giản vì mình yêu cả 2 người ấy và yêu luôn những gì xảy ra giữa họ nên nói trắng ra mình mới là người đang yêu. nhưng mà rồi ai yêu thì cũng chẳng quan trọng nữa vì vốn dĩ cái quan trọng mình nhận được sau mỗi chuyến giao hàng là niềm vui, sự hạnh phúc và sung sướng, những năng lượng tích cực giúp mình có thể sống tốt qua ngày. thêm nữa cũng vì là những "trường hợp khó thể xảy ra" nên sự đẩy thuyền của mình lúc này không còn quá kỳ vọng việc họ real hay không real nữa, chỉ đơn giản là muốn được nhìn họ đồng hành cùng nhau lâu hơn, nhìn họ thắp lửa giữ vững tình cảm ấy, nhìn họ cùng nhau tỏa sáng rực rỡ trên chặng hành trình lớn, vậy là mãn nguyện, là thành công rồi.