"sungho à, chiều nay mày bận đi học thêm thật hả?", vừa hết tiết, sanghyeok đã sang chỗ em để hỏi dò.
may thay, sungho đã được người-yêu-giả-vờ kim woonhak, thêm vào đó là đàn em kim donghyun khối dưới dặn trước, thế nên không khó để em ứng phó với cậu bạn đa nghi này.
"đúng rồi á... tao học bù!", em cười gượng, vờ như đang dọn dẹp sách vở để chuẩn bị cho tiết tiếp theo.
"ò, tiếc vậy... tao định kêu mày xuống lọc thành viên cho câu lạc bộ", sanghyeok ỉu xìu, có vẻ là đã tin lời sungho. "là tao phải làm một mình với thằng jaehyun tưng tửng ấy hả..."
sungho bật cười, ngước lên đáp lại cậu, "tao thấy nó tưng tửng với mày thôi chứ bình thường với công việc, nó nghiêm túc phết mà. chắc do tình yêu đó."
"cả mày cũng thế?", cậu ngồi thụp xuống, chống tay lên bàn của em, "tụi dongdongju cũng ship tao với thằng cún đó, nhưng mà tao thấy tụi tao có gì đâu?"
sungho im lặng một lúc rồi trả lời, "tại mày không để ý đó, chứ ai cũng thấy là jaehyun quan tâm mày nhiều lắm á."
em thấy cậu im bặt, vẻ mặt hơi ngỡ ngàng, liền bối rối tiếp lời.
"kiểu- nó hay mua donut cho mày nè, rồi mày mà xuất hiện phát là nó sẽ tươi tỉnh lạ thường, xong làm mấy trò con bò chọc mày nữa..."
nói đến đây, em bị cắt ngang bởi tiếng chuông vào lớp reo inh ỏi ở bên ngoài hành lang, khẽ giật mình một chút, "hừm... nói chung là vậy đó, ai cũng nhìn thấy hết, mày ráng để ý kĩ thử coi... biết đâu dính luôn."
sanghyeok bĩu môi nhìn sungho, trước khi về chỗ còn đánh nhẹ lên vai em một cái rồi mới chịu quay đi.
thế nhưng thì lee sanghyeok đã thực sự mất tập trung cả một tiết của thầy choi, rõ là đã suy nghĩ rất lâu về lời nói của người bạn họ park. cậu bỏ hết ngoài tai những lời giảng khó hiểu về môn toán rắc rối để nhớ lại những khoảnh khắc nhỏ bé cùng với người nọ, tưởng chừng như chúng chỉ lướt qua tâm trí của sanghyeok, nhưng mà lại vô tình ở lại thật sâu trong lòng cậu. cho đến khi tiếng chuông giải lao vang lên, cậu mới choàng tỉnh, ngơ ngác nhìn hàng chữ chi chít trên mặt bảng rồi lại đột nhiên mỉm cười.
"mất có một tiết, không sao. myung jaehyun sẽ giúp mình thôi mà."
---
17:01
woonhak
anh ơi
anh đang ở đâu z
sungmeow
đợi anh chút
anh đang vướng lại xíu
anh ra liền
woonhak
anh đang ở trên lớp hả
sungmeow
ừa
tại cô kim nhờ anh xách đồ giúp
đợi anh xíu
woonhak
em lên với anh
sungmeow
j
hoi k cần đâu
...đi mất tiu r
---
"anh đã bảo là không cần mà!", sungho nhăn nhó nhìn woonhak, khẽ mắng vào tai nó, trong khi nó thì cười hề hề nhìn em.
