10.1

71 11 0
                                        

Jongseong không thể hiểu bản thân của mình nữa rồi.

Khi trận bóng đá giữa trường E và trường B vừa kết thúc, câu lạc bộ bóng đá trường E còn đang bận rộn ăn mừng trên sân chưa được bao lâu, thì bỗng nhiên có một bạn sinh viên nữ trông rất xinh xắn tiếp cận Jaeyun.

Mới đầu Jongseong còn chẳng biết có chuyện gì đang xảy ra trên sân bóng, vì khi đó cậu còn đang trao đổi với các bạn cộng tác viên về việc phân bố dọn dẹp sân bóng cho trận đấu vào buổi tối cùng ngày. Đến khi Kai và Sunghoon đến gần và gọi cậu một tiếng, Jongseong mới có thời gian nhìn qua tình hình ở giữa sân bóng ấy.

Đó cũng là lúc mà bạn nữ sinh nọ đưa ra một hộp quà được bọc lớp giấy gói màu be rất chỉn chu và thanh lịch trước mặt Jaeyun. Jongseong chỉ vội kịp nhìn thấy Jaeyun nói vài câu gì đó với bạn nữ ấy. Và cho đến khi cậu thực sự nhận thức được bản thân đang làm gì, cậu đã thấy mình kéo tay Jaeyun đi đến một nơi khác cách thật xa sân bóng đang ồn ào và náo nhiệt vì vụ việc vừa nãy.

"Mày làm sao vậy Jongseong?" Jaeyun vừa đi theo vừa tò mò hỏi, nhưng nó không hề giãy giụa để giật tay nó ra khỏi tay cậu.

Jaeyun cất tiếng như thể gõ cho Jongseong một hồi chuông thức tỉnh. Cậu nhìn thấy mình đang nắm cổ tay nó quá chặt thì cũng rất hốt hoảng, vội vàng buông ra ngay lập tức.

"Tao xin lỗi. Tay mày có đau không?" Jongseong vừa mới buông tay Jaeyun ra thì lại tiếp tục cầm lên lại và xoa nhẹ chỗ cổ tay đã bị cậu siết cho ửng hồng lên. "Bị tao nắm chặt vậy mà không biết kêu lên nữa. Sao mày ngốc vậy?"

"Này, tao vừa mới thắng trận, còn chưa nghe được mày nói một câu chúc mừng thì đã bị mày kéo ra bãi đất trống bỏ hoang sau trường này. Đã thế còn bị mày mắng là đồ ngốc nữa. Mày có vấn đề gì thế?" Jaeyun uất ức nói một tràng.

Jongseong cũng chỉ biết gãi nhẹ tóc sau gáy tỏ vẻ bối rối và có lỗi, ngập ngừng trả lời: "Ừ, tất cả là lỗi của tao. Mày muốn mắng tao sao cũng được. Tao cũng chưa hiểu nổi tại sao tao lại làm vậy nữa."

"Thôi được rồi, mày hãy bình tĩnh lại đ, sau đó thì suy nghĩ kỹ càng xem mày muốn nói chuyện gì với tao mà lại kéo tao ra đây." Jaeyun thấy vẻ bối rối đó của cậu thì cũng mềm lòng mà không trách móc thêm nữa.

"Vừa nãy, bạn nữ kia tỏ tình với mày à?" Jongseong bỗng nhiên hạ quyết tâm hỏi thẳng Jaeyun, vì cậu biết Jaeyun không thích cậu nói dối nó một điều gì cả.

"Tỏ tình gì cơ?" Jaeyun trố mắt trước thông tin bất ngờ ập đến này, nhưng rồi nó cũng nhớ lại tình huống dở khóc dở cười khi nãy, bỗng nổi hứng trêu chọc Jongseong một chút: "À, bạn nữ lúc nãy đưa hộp quà cho tao đó hả? Ừm... Mày đoán thử xem."

Jongseong nhìn thấy Jaeyun đang nhếch môi nở nụ cười ranh mãnh với mình thì không khỏi nghi ngờ, nhưng vì cậu thật sự đang rất sốt ruột nên không còn kiên nhẫn hùa theo trò đùa của Jaeyun như mọi khi: "Jaeyunie, tao không hề đùa giỡn ngay lúc này đâu."

Jaeyun thấy Jongseong có vẻ rất nghiêm túc hỏi chuyện nên nó cũng thu lại vẻ nghịch ngợm của mình, thành thật trả lời: "Sao tự dưng nghiêm trọng vậy? Bạn ấy không tỏ tình với tao đâu, và món quà đó cũng chẳng phải tặng cho tao."

«𝗦𝘁𝘂𝗱𝗲𝗻𝘁 𝗔𝘀𝘀𝗼𝗰𝗶𝗮𝘁𝗶𝗼𝗻 𝗩𝗦 𝗙𝗼𝗼𝘁𝗯𝗮𝗹𝗹 𝗖𝗹𝘂𝗯»Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ