Chap 19

896 71 2
                                    


Park Jiyeon thất trở về phòng mình, trực tiếp ngồi trên sàn nhà gục đầu vào khuỷu tay, nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi xuống. Cô có thể hiểu được mẹ mình vì sao không tin, thế nhưng lại có lỗi vớiPark Hyomin và Minyeon vì để cho họ bị nghi vấn như vậy. Cô biết con đường cô bước cùng đàn chị này không dễ đi, cũng không muốn tình lình xảy ra xung đột, thái độ của mẹ cô lại không một chút hòa hoãn, phản đối như trực tiếp mạnh mẽ như thế.

Park Hyomin lo lắng cho Park Jiyeon, sau khi về đến nhà đợi hồi lâu cũng không thấy cô gọi điện thoại tới, nhiều lần tự suy nghĩ, vẫn là gọi điện cho Park Jiyeon, Park Jiyeon thấy Park Hyomin điện tới, điều chỉnh lại tiếng nói, hít hít mũi, mới nhận điện thoại, cô không muốn Park Hyomin nghe ra cô đã khóc, không muốn cô ấy lo lắng.

"Alo, Jiyeon"

"Đàn chị"

"Jiyeon, em làm sao vậy, tiếng nói có gì đó sai sai, em khóc" lúc trước khóc nhiều lần như vậy, Park Hyomin đối với biến hóa của người yêu mình rất mẫn cảm, làm sao nghe không ra.

"Ngô, em không sao"

"Jiyeon!"

"Mẹ biết chuyện chúng ta, bà nhìn thấy em hôn chị tại tiệm pizza. Thế nhưng bà không đồng ý chúng ta cùng một chỗ" rốt cuộc cũng tìm được nơi dựa vào, Park Jiyeon ủy khuất có xu thế rơi nước mắt.

"Đây là chuyện thường tình của con người a, dì khẳng định mong muốn em tìm một người bạn trai, kết hôn rồi sinh con sống bình thản một đường đến già, mà hiện tại chúng ta làm vỡ lý tưởng của bà ấy, dì khẳng định là không thể tiếp thu được" thanh âm Park Hyomin dịu dàng an ủi tâm hồn Park Jiyeon, nước mắt dần không còn rơi.

"Thế nhưng bà ấy không tin Minyeon là con em!" lại muốn khóc

"Jiyeon, đừng khóc, chuyện này không ai sẽ tin tưởng, bất luận kẻ nào nghe được cũng sẽ nghĩ đó là chuyện ngàn lẻ một đêm"

"Thế nhưng em tin tưởng a!"

"Đó là bởi vì em yêu chị a, cho nên em tin tưởng chị, thế nhưng dì chưa từng tiếp xúc qua với chị làm sao có thể tin được chuyện mà khoa học hiện nay không thể lý giải" Park Hyomin từng bước giải thích.

"Thế nhưng em còn rất khó chịu, khó chịu vì bà ấy không đồng ý, khó chịu vì bà ấy không tin tưởng"

"Jiyeon, không liên quan, chúng ta có thể cùng nhau nỗ lực, nỗ lực làm cho dì hiểu được và cho phép chúng ta qua cửa ải này, hiểu được chị sẽ là một người vợ tốt, sẽ mang đến hạnh phúc cho em, cả đời chúng ta cũng sẽ cùng một chỗ, tốt không? Chị tin tưởng chỉ cần cho dì thấy chúng ta thật tâm yêu nhau, là chân thành đối xử với đối phương, là bầu bạn không xa không rời, là hạnh phúc giống bất kỳ đôi tình nhân khác phái nào, bà ấy sẽ đồng ý với chúng ta"

"Ừm, đúng, chúng ta cùng nhau nỗ lực!" Park Jiyeon hít hít mũi, nghe đàn chị thoải mái nói xong thì lòng tin của bản thân được tìm về.

"Jiyeon, chị muốn đưa Minyeon cùng em đi giám định thân nhân"

"Không được, điều này không công bằng, đối với chị cũng như Minyeon, cũng đều không công bằng, con em chỉ cần em thừa nhận là được rồi"

"Nghe lời, Jiyeon, đây là phương pháp trực tiếp và hiệu quả nhất, cũng là tâm nguyện của chị, chị muốn dùng khoa học chứng minh chuyện không khoa học, hơn nữa, em không muốn Minyeon có thêm nhiều tình thương sao, lúc trước chẳng phải em muốn cho chú dì tiếp nhận Minyeon sao, như vậy hãy dùng cách giám định người thân này đi"

"Được rồi, em nghe lời chị"

"Ừm, tin tưởng chị, tất cả rồi sẽ tốt, nhiều năm chúng ta chia lìa cũng đều đi qua, tương lai cho dù có vấn đề gì, chúng ta cũng sẽ khắc phục được!"

"Đàn chị, chị là tâm phúc của em, chị tựa như tướng quân đánh đâu thắng đó; là đại tướng quân không ai cản nổi, chỉ dẫn phương hướng tấn công cho em, cho em lòng tin thắng lợi, hắc hắc"

"Đồ ba hoa!" Park Hyomin gắt giọng.

"Hắc hắc, đàn chị, em nhớ chị, mới cùng chị xa nhau có một chút mà em đã nhớ rồi" em muốn đi tìm chị.

"vậy cũng không cho đến" đoán được suy nghĩ của Park Jiyeon, "Hiện tại là thời gian nơi đầu sóng ngọn gió, không được gây chuyện, đi trò chuyện với dì đi, không nên nhắc đến chuyện của chúng ta, đừng làm bà ấy tức giận"

"Thế nhưng mẹ không để ý tới em" Park Jiyeon làm nũng.

"Vậy thì em chủ động đi tìm dì, nuôi con mới biết lòng cha mẹ, có Minyeon chị mới biết được cha mẹ chúng ta cực khổ bao nhiêu"

"Được, em nghe lời chị, đi dỗ mẹ già"

"Ừm, đi đi. Được rồi, Jiyeon"

"Ừm?" Park Jiyeon chuẩn bị cúp điện thoại, nghePark Hyomin bên kia gọi cô, nhanh chóng áp sát điện thoại vào lỗ tai.

"Chị cũng nhớ em" nói xong không đợi Park Jiyeon phản ứng, liền vội vã cúp điện thoại.

... Để lại Park Jiyeon biểu tình ngây ngô ngu ngốc, hắc hắc, đàn chị nhớ mình, đàn chị xấu hổ.


Minnie! Con Gái Unnie Sao Lại Giống Em [MINYEON]Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ