Baekhyun đã đi chung đường với Jimin đã được 15 cái mùa xuân nên nó có thể dễ dàng nhận ra được cái tâm trạng khó ở của thiếu gia nhà mình. Tuy nhiên chính vì đã gắn bó với tên này lâu như thế nên chỉ cần có chút thay đổi thôi cũng không thể qua nổi mắt nó.
Thái độ ngày hôm qua và cả ngày đi học hôm nay đều làm nó chắc chắn rằng cái điều nghi ngờ của mình đã đúng.
Đằng nào hôm nay Park phu nhân cũng không về nhà. Baekhyun đã yêu cầu tài xế lái xe đưa mình và Jimin đi đến một bãi đất trống khá là xa với Park gia. Nói là bãi đất trống, nhưng thực ra đó là một mảnh đất có cây một ngôi nhà bỏ hoang
- Đưa thằng này đến chỗ này làm gì? – Cậu cau mày hỏi, có bao nhiêu lịch sự và dịu dàng đều đã bị đánh bay hết
- Cứ đi theo rồi biết – Baekhyun trả lời
Baekhyun dẫn nó đến ngôi nhà làm bằng gỗ kia. Nhìn qua đều có thể thấy được rằng nó đã mục rữa đến nhường nào. Gỗ thì chỗ gãy chỗ thủng, sàn nhà cũng chả chăc chắn mấy, đi như muốn lún hết cả chân xuống. Trong nhà lại còn ẩm ướt và tường cũng đã bám đầy rêu. Trong nhà cũng có bày biện kha khá đồ dùng nhưng có vẻ đã lâu không dùng đến nên đồ nào cũng bám bụi, có cái lò sưởi gạch đằng xa nhưng gạch hầu hết đều đã vỡ và bên trong còn có mạng nhện bám đầy
- Đây là nơi nào – Cậu có chút hoang mang
- Đây là nơi ở của cậu ngày trước – Baekhyun trả lời, ánh mắt tràn đầy nhớ nhung nhìn qua từng góc của ngôi nhà – 15 năm về trước đây là nơi cậu sinh ra
- Ồ..... Đây là nhà mình ngày trước à? – Cậu lẩm bẩm
- Nhà của mình mà sao còn không biết – Nó đột nhiên quay lại nhìn cậu, miệng khẽ nhếch lên một đường cong tuyệt mĩ – Park Jimin, cậu có thể quên tôi là ai nhưng cậu không thể quên được ngôi nhà này mà
Jimin đứng hình khi nhận ra chuyện. Cậu chính là vừa bị Baekhyun lừa vào bẫy một cách dễ dàng.
- Park Jimin, tôi đã sống với cậu 15 năm từ khi còn ở ngôi nhà này – Nó mỉm cười, một nụ cười đắc thắng – Chỉ có người nhà Park gia kia mới không biết chuyện này
Cậu triệt để im lặng, mặt cúi xuống đất. Hoàn toàn không thể nói được gì. Chính vì mình cứ theo bản năng mà trả lời nên mới bị lừa như thế này.
- Tôi chỉ hỏi một lần thôi – Nó nhìn cậu – Cậu là ai?
Quả nhiên là đã nhận ra, Jimin tự cười chính bản thân mình. Cậu còn chưa sống yên ổn được hai ngày và đã bị một người phát hiện? Sau này cậu phải làm thế nào đây?
- Không khó để phát hiện ra điều này, không thể hoàn toàn sao trở thành một bản thể khác cho dù người ta có giống mình ra sao – Cậu tự cười với chính bản thân mình – Đúng vậy Baekhyun, tôi không phải thiếu gia Park Jimin của cậu
- Jimin đâu? – Nó hỏi
- Cái này thì tôi không biết phải giải thích ra sao cho hợp lí – Cậu gãi đầu bối rối
- Giải thích đi, thời gian đêm nay hoàn toàn là của tôi và cậu – Nó hất cằm về phía cái bàn
Mắt phải Jimin giật liên hồi, cậu là muốn tôi ngồi vào cái ghế mục đấy à?
BẠN ĐANG ĐỌC
ALLMIN ( XK ) - Immortal ( END )
Fanfiction" Là một người bất tử, đau đớn nhất là phải đứng nhìn người mình yêu thương nhất ra đi " Edit: Fic mừng 100 người follows Tên cũ: Everything changed when I came to life again #CPSY
