[chữ nghiêng là flashback nhé]
"Jeongguk ngốc của anh, bọn anh phải làm gì với em đây, hửm?" Jimin chọc ghẹo cậu, mặc kệ sự chống đối của Jeongguk khi anh chậm rãi cởi đồ và thay quần áo ngủ cho cậu, rồi dùng khăn tẩy trang nhẹ nhàng lau lớp makeup khi trình diễn của cậu đi, cẩn thận không chùi quá mạnh.
"Em không có ngốc mà." Jeongguk cứng đầu lầm bầm, rên rỉ khi Jimin đắp chăn lên chân mình, sức nặng của tấm chăn đè lên cái chân đau không chịu nổi của cậu.
Jimin ngay lập tức nhận thấy sự khó chịu của cậu, anh kéo tấm chăn lên để cái chân bị thương của cậu thò ra ngoài, còn cả người cậu thì ấm áp nằm bên trong. Jimin dỗ cậu đi ngủ, rồi trèo qua người Jeongguk và nằm ngay bên cạnh, thật cẩn thận không để đụng trúng chân cậu. Ôi, Jimin thật hoàn hảo biết bao.
Tối hôm ấy, Jimin không rời khỏi Jeongguk dù chỉ là một giây, để đảm bảo cậu cảm thấy an toàn trong vòng tay anh mỗi lúc cậu quay lại ngủ chỉ vài phút trước khi cơn đau nhói ở chân lại xuất hiện. Jimin dỗ dành, từng làn hơi ấm nóng cùng đôi môi căng mọng cọ cọ vành tai Jeongguk khi anh thầm thì vào mái tóc cậu mỗi lúc cậu giật mình tỉnh giấc, nói về mọi thứ, bất cứ thứ gì anh có thể nghĩ đến để Jeongguk cảm thấy được an ủi và thương yêu.
Đó là lí do mà hiện tại, khi cả hai đang đứng giữa con phố Paris nhộn nhịp, Jeongguk lại không hiểu được vì sao anh lại lưỡng lự khi nói về điều này.
"Không sao đâu, Jimin-ssi. Anh có thể nói về nó, em sẽ không bỗng dưng oà khóc hay gì đó đâu," Jeongguk khúc khích cười, lắc lắc cái đầu của mình. "Nhưng đúng thật, em cũng nghĩ ta tốt nhất nên bắt taxi thì hơn."
Cảnh Jeongguk một thân chật vật kêu xe, rồi lại vật vã hơn nữa mới khiến tài xế hiểu được bọn họ thực sự muốn đi đâu là thứ gây cười nhất mà Jimin đã được chứng kiến cả ngày hôm nay, nó khiến anh nhận ra mình đã u mê cái thằng nhóc này đến mức nào rồi. Khi cậu (cuối cùng cũng) thành công giải thích cho bác tài nơi họ muốn đến, Jeongguk nhìn sang Jimin với một nụ cười đắc thắng, làm anh tinh nghịch đảo mắt nhưng vẫn đáp lại bằng một nụ cười.
Jimin đã đúng khi nói rằng chuyến xe sẽ rất ngắn, họ dường như mới ngồi trong xe được chút xíu nhưng chưa gì bác tài đã dừng lại và thông báo số tiền rồi. Ông ấy chắc phải cảm giác kì cục lắm khi thấy hai cậu thanh niên trai tráng bắt xe cho một đoạn đường ngắn ngủn như vậy, nhưng ông vẫn không nói gì khi Jeongguk trả tiền và cả hai bắt đầu ra khỏi xe, Jeongguk nhường Jimin đi trước, độ ấm từ lòng bàn tay cậu đặt trên lưng dưới Jimin như muốn đốt thủng lớp áo mỏng manh của anh vậy.
"Ở đây còn đông hơn nhiều." Jimin để ý, thận trọng nhìn mấy đám đông trước mặt họ. Việc họ phải cắt giảm ngày nghỉ yên tĩnh của mình vì bị phát hiện chính là điều mà anh mong sẽ không bao giờ xảy ra.
"Ta sẽ không ở đây quá lâu đâu." Jeongguk gật gù. "Làm sao em có thể đến Paris mà lại không chụp vài tấm khi anh đang thật xinh đẹp đứng dưới tháp Eiffel cơ chứ."
Gò má Jimin ửng hồng trước lời khen, nhưng rồi vẫn vui vẻ nghe theo cậu, bước lên phía trước và tạo dáng trước ngọn tháp. Ban đầu anh tạo dáng thật tinh tế, tất nhiên những tấm hình đó sẽ được dùng để đăng lên mạng xã hội, trước khi hoàn toàn xả láng. Jimin còn tạo kiểu như thể mình đang giữ ngọn tháp trên tay, còn Jeongguk thì bật cười thật to trước cái vẻ tưng tửng của anh.
BẠN ĐANG ĐỌC
trans | jikook/kookmin | paris
FanfictionGenre: (extreme) fluff, humor • Jeongguk và Jimin cùng nhau khám phá Paris, tay trong tay.
