5

1.9K 226 18
                                    

"Ôi không thể nàooo."

Taehyung không hiểu sao bực bội, dậm chân bình bịch xuống sàn nhà, nhanh chóng cong chân chạy thẳng đến chỗ Jungkook, nhất quyết nắm chặt cánh tay của Jungkook không buông. Nửa giây sau liền lôi người nọ xềnh xệch vào phòng riêng. Ông chủ khi thấy nhân viên của mình có hành động "lôi kéo khách hàng" như vậy thì gần như tức điên lên, trừng mắt nhìn Taehyung nhưng anh đời nào quan tâm việc đó nữa. Hiện tại trong đầu Taehyung chỉ nghĩ đến việc tại sao cái người có mái tóc màu hoa đinh tử lan hương đó lại người sát rạt Jungkook thôi.

Khi hai người đã hoàn toàn cách biệt với thế giới xung quanh, không gian yên tĩnh thì Taehyung mới chịu buông tay Jungkook ra. Anh cố gắng hít thở thật sâu lấy lại bình tĩnh, nhưng hình như không thành rồi..

"Người đó là ai vậy hả thằng nhóc hư hỏng này?" Taehyung buộc miệng thốt ra. Tông giọng có chút không giống như ngày thường.

Ngược lại với Taehyung, phía bên Jungkook dường như không hề có chút gì gọi là ngạc nhiên với mọi chuyện đang xảy ra. Cậu nhẹ nhàng cất lời:

"Người đó là bạn của em, Namjoon. Sao anh lại thắc mắc vậy?"

"T-Tôi chỉ thắc mắc một tí..". Taehyung chột dạ, lắp ba lắp bắp trả lời Jungkook. Tại sao mình lại ngập ngừng thế nàyy? Điều này càng khiến cho Jungkook thấy rõ là anh đang nói dối.

Jungkook nhướn mày đểu cáng: "Thật sao?'"

Người lớn hơn gật đầu lia lịa, né tránh ánh mắt của Jungkook đang nhìn chòng chọc vào mình.

"Vậy là thôi ấy hả? Anh bắt em vào đây chỉ hỏi chuyện này thôi sao?"

"Ừ-ừ, cậu đi được rồi đấy." Taehyung vừa nói vừa đưa tay ra sau gáy xoa xoa, hành động này rõ ràng cho thấy anh đang vô cùng lo lắng.

Jungkook mặt vô biểu tình, song bước đến gần Taehyung.

"Vậy thì tôi cũng có chuyện muốn nói với anh đây."

Trong khi não Taehyung bắt đầu hoạt động tích cực về câu nói của Jungkook thì cậu đã đứng trước mặt anh. Taehyung chưa kịp nhận thức được chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy Jungkook vây lấy mình, đẩy anh vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Cổ tay bị tay trái Jungkook nắm chặt, ghim trên đầu của Taehyung. Còn tay phải cũng không rảnh rỗi mà đưa lên sờ má anh.

Trái tim bé nhỏ của Taehyung chắc chắc là không chịu nỗi đả kích này liền đập điên cuồng trong lồng ngực. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Cái khoảng cách gần như vậy là sao? Bởi vì bàn tay của Jungkook vẫn giữ chặt bên má của anh nên một chút Taehyung cũng không thể cử động. Đôi mắt cũng bị đối phương ép buộc phải nhìn thẳng vào mình.

"Muốn nói cái gì?" Dù trong tình huống thế nào đi nữa thì Taehyung tự dặn lòng mình không được chùn bước, phải ương ngạnh đối với thằng nhóc này. Nhất quyết phải phá vỡ bầu không khí kì dị đang bao trùm lấy cả hai.

"Em nghĩ là anh đang ghen với người kia, có phải vậy không nhỉ?" Giọng của Jungkook trầm hơn hẳn thường ngày.

"Dựa vào cái gì mà cậu nói tôi như vậy?" Đến nước này Taehyung phải giành lại cho mình một chút tự tôn của bản thân thôi.

|v-trans|kookv| my liitle maidNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ