Cũng giống như bao người chạy theo xu hướng, em rủ tôi đi xem " Mai " bộ phim khá nổi ở hiện tại. Nói là khá, vì nó chỉ phổ biến với giới trẻ thôi, còn với người đàn ông đã bước qua ngưỡng ba mươi như tôi đã trải qua bao hỉ nộ ái ố thì còn gì không biết đến nữa. Sau một tuần bận rộn với đống công việc ở cơ quan thì tôi đã dự định ngày nghỉ cuối tuần này sẽ dành cả để cuộn mình trong chiếc chăn đượm hương nắng trên chiếc giường êm ái. Nhưng biết sao được? Bé điệu nhà tôi cứ lờn vờn quanh tôi mãi, nào là thủ thỉ khuyên nhủ không được thì bắt đầu nhõng nhẽo, nằng nặc đòi tôi đi cùng em. Bé điệu đánh yêu vào tay tôi mấy cái chẳng có lực, hai má em phồng lên còn vương màu nắng đỏ cuối ngày, trông yêu chết mất. Mà tôi ấy, nào có sức chống cự trước sức hút của em, đành lòng tôi giơ tay đầu hàng với một điều kiện - em hôn tôi một cái tôi liền đồng ý đi với em. Bé điệu nghe đến đây thì liếc tôi cảnh cáo, nhưng sau đó cũng rướn người tới hôn chóc cái lên má tôi. Đạt được mục đích của mình rồi, tôi cười rất vui vẻ mà lòng tham bên trong lại chẳng chịu ngủ yên, nó rục rịch vươn ra ngoài, khao khát nhiều hơn. Tôi đưa tay kéo gáy em xuống áp môi mình lên môi em. Cánh môi em mềm mại xen chút ướt át, chín đỏ như quả mọng ngọt ngào mời gọi, từng đợt cảm xúc dâng trào như sóng cuộn nhấn chìm lấy suy nghĩ và hành động vào miên man. Có lẽ, em chẳng biết được trái tim này đang đập rộn rã đến nhường nào và phát điên vì em ra sao. Lẫn trong từng hơi thở gấp gáp, tôi nghe tiếng mình nói yêu em.
" Xu Minghao, bé điệu của anh. Anh yêu em chết nên được. "